NHỮNG THỨ CŨ
Apr 3
1 min read
Updated: Apr 23

Một số cảm xúc không đột nhiên biến mất.
Chúng mờ dần... chậm rãi, lặng lẽ.
Như một "đóa hồng phai" ghi lại khoảnh khắc tinh tế giữa những gì đã từng... và những gì còn lại. Một bông hồng không mất đi vẻ đẹp của nó chỉ qua một đêm, nó uốn cong, nó buông ra — hoa rơi từng cánh.
Và bằng cách nào đó, sự mờ nhạt lại giữ được một loại thơ riêng của nó.
Cuộc sống có những lúc chúng ta cảm thấy như vậy.
Không lạc lối... chỉ lặng lẽ ...
Bởi vì không phải tất cả những gì tàn phai đều mất đi.
Có những thứ chỉ đơn giản trở thành kỷ niệm...
Và ký ức có vẻ đẹp riêng của nó.../.



Comments