VIẾT LẠI
- Van Nguyen
- Dec 28, 2025
- 3 min read
Quy Nhơn -Giáng Sinh 1992!
Ký tuc xá vắng, vì có 1 tuần nghỉ; ai cũng về hoặc đi chơi.. Em vẫn ở đây.
Gửi anh, Cái Đào Tuyển,
Anh nè,-Chiều nay ở đây thật tuyệt vời. Trời trong xanh và lành lạnh. Em đã ra biển từ sớm, đi dạo một đoạn ngắn dọc bãi cát. Những con sóng gợn nhẹ trong ánh hoàng hôn, những ngọn sóng vui tươi và lấp lánh. Cảnh vật trải dài xa dần mờ đi, xám xịt.…
Em có nên kể cho anh nghe về một ngày của mình để lấp đầy khoảng trống không? Em thường dành buổi sáng trong thư viện để đọc sách hay viết vài thứ..v.v.,; sau đó về phòng KTX tắm rửa, nghỉ trưa. Khoảng ba hay bốn giờ chiều ra ngoài đi dạo đâu đó ở trung tâm thành phố. Hoặc nếu trời dễ chịu, em có thể sẽ đạp xe băng qua các con đường.. Ngày nào em cũng thấy mình có nhiều việc phải làm, mỗi giờ đều bận rộn với một việc gì đó!
Anh biết đấy, việc đi dạo vài giờ vào một buổi chiều dễ chịu như thế này là một niềm vui, một sự học hỏi và một thú vui giải trí bất tận đối với em. Em nhìn thấy mọi thứ khi đi qua, một khung cảnh sống động, bất tận — Các cửa hàng, những tòa nhà rực rỡ đèn màu với những cửa sổ lớn. Trên vỉa hè rộng, đám đông phụ nữ ăn mặc sang trọng liên tục đi qua, hoàn toàn khác biệt, vượt trội về phong cách và vẻ ngoài so với bất kỳ ai khác — thực sự là một dòng chảy hoàn hảo. Rồi đám đông người khác- là đàn ông ăn mặc cũng rất sang trọng, và nhiều người nước ngoài nữa–Trên đường phố là dòng người đông đúc gồm xe đạp, xe khách, xích lô, xe khách sạn và xe tư nhân, và thực tế là đủ loại phương tiện giao thông, cùng vẻ tráng lệ của con phố lớn và rất nhiều tòa nhà cao tầng, trang trí công phu, quý phái – nhiều trong số đó được làm bằng đá cẩm thạch trắng, và sự vui tươi, nhộn nhịp ở khắp mọi nơi.
Anh sẽ không ngạc nhiên khi tất cả những điều này hấp dẫn thế nào đối với một kẻ nhàn rỗi như em- người rất thích thú khi nhìn thế giới nhộn nhịp chuyển động xung quanh, phô bày hết ra ngoài để mua vui cho đôi mắt trong lúc em thư thái quan sát và ngắm nhìn.
Một số người có thể nói rằng đây quả là một cách giết thời gian vô bổ có lẽ vì trí tưởng tượng của họ không "bay bổng vào sắc màu hoàng hôn”. Họ cũng không hề nhận ra sự thật không thể chối cãi rằng thế giới này chưa bao giờ chứa đựng nhiều điều thiêng liêng thiết yếu, hay ý nghĩa vĩnh cửu hơn những gì được thể hiện trong tầm mắt mà họ lướt qua một cách hời hợt. Nhưng đối với con mắt không cảm xúc, tất cả đều tầm thường, tẻ nhạt .
"Chà! Thật là một cảnh tượng buồn!"- một người bạn của em đã nói vậy khi đi bộ vào buổi tối và em đang bảo nó hãy chú ý đến vẻ đẹp lộng lẫy của các vì sao. Không biết nó có tê liệt về mặt cảm xúc không? Có những thứ tưởng như vô nghĩa lặp đi lặp lại, cùng một con chó sủa, cùng một con ruồi vo ve…. nhưng chính từ loại sợi cấu thành nên những điều vô nghĩa ấy mà tạo nên tất cả những sự phấn khích, niềm vui và ý nghĩa đã từng có, hoặc sẽ có, trên thế giới này.
Khi em cảm nhận được làn gió mát mơn man; khi em thấy ánh sáng mặt trời mọc uy nghi sau những đám mây, và những giọt sương, khoảng cách, dòng sông lấp lánh trong những tia sáng rực rỡ, vui tươi,—trái tim em tràn ngập cảm xúc. Cảm xúc này luôn ở bên em, và tăng lên khi những khó khăn trong hoàn cảnh của em ngày càng lớn.
Em nhận ra rằng con người sinh ra là để hạnh phúc, và hạnh phúc ấy nằm trong chính bản thân mỗi người, trong sự thỏa mãn những nhu cầu thiết yếu hàng ngày. Còn bất hạnh là kết quả tai hại, không phải do thiếu thốn mà do dư dả…
Khi sự yên tĩnh bao trùm, rừng dương sau cửa sổ hiện ra một mảng màu tối đen xa thẳm. Em hay ngước nhìn bầu trời, lúc ấy đầy ắp vô số vì sao. “ Đó là tất cả những gì thuộc về mình,” em nghĩ. “Tất cả những gì trong mình, chính là mình!". Thế là em mỉm cười và quay vào ngủ giữa một tương lai xám xịt!





Comments