top of page
Search

TUỔI NĂM MƯƠI

  • Writer: Van Nguyen
    Van Nguyen
  • Dec 15, 2025
  • 4 min read

Updated: Dec 17, 2025


Thành thật mà nói, nếu không viết vài dòng nàò đó thì tuổi năm mươi gần như không có ý nghĩa lắm trong cuộc đời tuổi trẻ của tôi.

Tôi nhớ một quảng cáo đồ lót rất hay, miêu tả một cảnh tượng kiểu "từ lúc sinh ra đến lúc chết". Một đứa trẻ chập chững biết đi ở một đầu cầu của cuộc đời và một người phụ nữ lớn tuổi ở đầu cầu bên kia, cùng những người phụ nữ ở nhiều độ tuổi khác nhau mặc đồ lót rải rác ở giữa. Tất cả đều mặc những chiếc đồ lót đẹp và thoải mái, và cây cầu mà họ đang đi qua cao nhất ở giữa. Quảng cáo gợi ý rằng một người phụ nữ leo lên cây cầu cuộc đời trong nửa cuộc đời của mình rồi đi xuống cho đến khi cô ấy không cần mặc đồ lót nữa, vì những hoàn cảnh nằm ngoài tầm kiểm soát của cô.

Ý tưởng về cây cầu cuộc đời hay ngọn đồi cuộc đời, với bốn mươi năm leo dốc rồi bốn mươi năm xuống dốc, hoàn toàn là không thực tế lắm.

Ở tuổi năm mươi, tôi không có cảm giác mình đang bắt đầu xuống dốc, hay đã lên đến đỉnh của bất kỳ ngọn đồi nào. Nếu bạn muốn gọi cuộc đời là một ngọn đồi, tôi sẽ nói rằng tôi thấy con đường phía trước vẫn dốc lên đều đặn, thoải mái và dễ chịu như khi tôi hai mươi tuổi. Và đỉnh của nó thì lại quá xa so với vị trí hiện tại của tôi, và quá cao đến nỗi tôi thậm chí không thể nhìn thấy nó. Cuộc sống chỉ mới bắt đầu trở nên thú vị.

Nếu cuộc sống là ngọn đồi cuộc đời:

-Tôi đã viết một bài thơ đầy suy tư, kể về việc tôi đã lên đến đỉnh đồi và giờ đây nhìn thấy con dốc dài chạy xuống thung lũng, hướng về dòng sông mà ai cũng phải vượt qua.

-Tôi đã hát lên vài câu về cảnh hoàng hôn và tiếng chim bồ câu gù trong khu vườn nhỏ yên tĩnh, xinh xắn,

-Tôi nói rằng: tôi đang vác chiếc ba lô nặng trĩu trên vai với cả hy vọng và cam chịu cho chặng đường xuống dốc mệt mỏi cuối cùng.

-Tôi viết thêm vài câu về việc chân tay mệt mỏi về trí nhớ giảm sút, tài năng bắt đầu cạn kiệt và những sợi tóc bạc đáng kính...

Thực tế là, ngoại trừ cuốn lịch, tôi không biết mình năm mươi hay ba mươi tuổi. Xét theo cảm giác hiện tại, tôi vẫn tiếp tục leo dốc, cho đến khi—có thể là cả vài chục năm nữa—tôi mới đến được một điểm cao nhất của ngọn đồi mà tôi đang hướng tới.

Ở tuổi năm mươi, tôi cảm thấy mình giống như một người lái xe trẻ tuổi vừa mới nhuần nhuyễn được được việc đánh lái vô-lăng. Cho đến bây giờ, tôi vẫn chỉ là một người mới vào nghề:

-dừng lại để chỉnh chiếc ghế ngồi cho vừa tầm,

-suy nghĩ về những việc mình định làm,

-nghiên cứu sách chuyên nghành dày cộm,

-loay hoay tìm cách xác định mình muốn đi đâu,

-tại sao mình muốn đến đó, và làm thế nào để đến được đó nhanh nhất có thể....

Hôm nọ tôi lấy ra một bức ảnh cũ, bức ảnh tôi chụp năm 1997 khi tôi hai mươi sáu tuổi. Tôi nhớ lại mình đã phiền muộn như thế nào vào thời điểm đó. Ví dụ, tôi thường thức trắng đêm lo lắng về công việc làm, về các mối quan hệ sau khi kết hôn. Tôi từng tự hỏi làm sao mình có đủ can đảm để gặp những người bên nhà chồng. Nỗi bất đắc dĩ khủng khiếp ấy hiện ra trước mắt tôi, khiến tôi tràn ngập suy tư và dằn vặt, gây ra những cơn ớn lạnh và nóng bừng, và làm tôi khốn khổ suốt nhiều năm.

Mái tóc cũng là một nỗi lo lớn của tôi thời đó.

Ở tuổi năm mươi, những cơn mỏi mệt hiếm hoi mà tôi gặp phải, có thể nói, đã trở nên quen thuộc. Chúng như những người bạn cũ; nếu chúng biến mất, tôi sẽ nhớ chúng. Tôi sẽ không còn là chính mình nếu thiếu chúng.

Ở tuổi năm mươi, sức khỏe tổng quát của tôi vẫn tốt. Kính mắt phù hợp đã điều chỉnh được chứng loạn thị từng gây ra những cơn đau đầu cho tôi vào mười mươi năm trước. Tôi vẫn ăn ngon miệng. Tôi tận hưởng mọi thứ trong cuộc sống nhiều hơn bao giờ hết. Tôi tự tin hơn. Tôi biết mình có thể làm được gì, và tôi không sợ làm điều đó.

Ở tuổi năm mươi, tôi đã có kiến ​​thức chuyên môn của nghành Sinh học rất tốt và biết mình muốn làm gì trong lĩnh vực này. Tôi cần rất nhiều thời gian cho việc đó; tôi không kỳ vọng sẽ làm được điều gì quá lớn lao cho đến khi thực sự có thời gian rảnh rỗi. Để thực hiện được ước mơ này, tôi cần kiếm nhiều tiền hơn trong hiện tại,

Ở tuổi năm mươi, tôi muốn trồng một vài loài hoa thực sự. Tôi muốn có một luống hoa hồng thơm nhiều màu sắc thu hút mọi người từ khắp nơi đến và khiến họ phải năn nỉ xin cây giống.

Ở tuổi năm mươi, tôi sẵn sàng bắt đầu sự nghiệp viết lách nghiệp dư của mình. Trong vài năm qua, tôi đã thử nghiệm và cố gắng định hướng, học hỏi xem cuộc sống thực sự là gì. Tôi đã làm một số việc khá thô sơ, thiếu kinh nghiệm, nhưng điều đó đáng giá vì một người trẻ tuổi phải trải qua giai đoạn thử nghiệm. Cần thời gian để quyết định mình thực sự muốn làm gì và làm như thế nào./.


 
 
 

Recent Posts

See All
VIẾT LẠI

Quy Nhơn -Giáng Sinh 1992! Ký tuc xá vắng, vì có 1 tuần nghỉ; ai cũng về hoặc đi chơi.. Em vẫn ở đây. Gửi anh, Cái Đào Tuyển, Anh nè, -Chiều nay ở đây thật tuyệt vời. Trời trong xanh và lành lạnh. Em

 
 
 

Comments

Rated 0 out of 5 stars.
No ratings yet

Add a rating

Subscribe here to get my latest posts

© 2035 by The Book Lover. Powered and secured by Wix

  • Facebook
  • Twitter
bottom of page