NGƯỜI NÔNG DÂN
- Van Nguyen
- Sep 10, 2025
- 2 min read
Updated: Sep 10, 2025

Những người nông dân khi kết thúc một vụ mùa thường có nhiều thời gian nhàn rỗi. Với bản tính hay lam hay làm luôn tay luôn chân, họ sẽ kiếm tìm những việc mới. Cũng có thể điều này mang lại cho họ một ít tiền bổ sung vào chi phí cho gia đình. Đánh bắt, câu thêm vài con cá ngoài ao hồ, sông suối, đan lát giỏ, rổ, thúng,.. rồi mang ra chợ vào buổi bình minh hôm sau. Có nhiều gia đình, chính cái nghề đan sọt tre, ghế tre, giỏ tre... đã mang lại kế sinh nhai chính.
Vào những ngày cuối xuân đầu hè, tháng tư âm lịch về, người đàn ông trong gia đình đi tìm mua tre, trúc xanh và mang vệ. Nếu nơi mua xa nhà, họ kết mấy cây tre trúc lại thành bè rồi nhờ vào dòng nước sông đang chảy xuôi đưa về.
Những cây tre sau đó được cưa thành khúc với chiều dài được tính toán trước. Người ta dùng một con dao mỏng chuyên dụng (quê tôi gọi là cái rựa) để chẻ tre thành từng nan, rồi lại tỉ mỉ đan lại thành cái giỏ, cái rổ, cái thúng, cái sàng...sau nhiều công đoạn khác nhau. Tất cả phải dùng nhiều lực của bàn và ngón tay nên đôi bàn tay trông thô kệch. Tay nghề của họ thì vô cùng tinh xảo.. Họ phải có một bản tính tỉ mỉ, kiên trì để sản phẩm làm ra thật đẹp, thật chắc.
Người xưa truyền nhau: một người thợ làm nghề đan lát lại hiếm khi đan trọn vẹn cuộc đời của chính mình, cuộc đời họ thường vất vả, không xuôi chèo mát mái, có người sống trong cô đơn vào những ngày tháng cuối đời. Tại sao thì không có câu trả lòi. Nghe có vẻ duy tâm. .
Đời người là vậy. ngành nghề nuôi nấng họ và gia đình, rồi nó thành cái nghiệp gắn chặt với họ. Đến cuối cùng, dù hưng hay thịnh, chắc hẳn có những buổi chiều tà, họ sẽ ngồi ngắm hoàng hôn dần bao trùm cả không gian quanh họ. Trên chõng tre trước sân, họ ngồi tĩnh lặng lắng nghe âm thanh của ruộng đồng và không còn âu lo điều gì nữa.




Comments