MÙA LŨ 2025.
- Van Nguyen
- Nov 22, 2025
- 3 min read
Updated: Dec 1, 2025

Hãy tưởng tượng:
"Một đứa nhỏ với cảm giác thường trực nhiều ngày liền là một cơn đói rỗng gặm nhấm trong bụng."
"Một đứa nhỏ nơi cơn mưa dầm dề suốt nhiều ngày, lạnh rét liên tục, trong ngôi nhà đầy bùn đất, với bức tường có thể nhìn xuyên qua. "
"Một người đàn ông lưng còng giữa dòng nước lũ, mang theo cả tiếng cười lẫn sự cô đơn trong lời nói, lặn tìm đứa con đã 3 ngày không liên lạc được ."
"Một người phụ nữ ngồi trên chỏm mái nhà giữa một biển nước lũ mênh mông, đục ngầu, cuồn cuộn chảy, đứa con nhỏ trên tay, và bố mẹ già bên cạnh với gương mặt và ánh mắt rơi vào tuyệt vọng."
"Mẹ bấu víu trên cửa sổ, người cha mù trượt tay chết trong dòng nước lũ; Con gái từ TP.HCM trở về Nha Trang mở cửa thấy cha chết ngập trong bùn đất" (Tuổi trẻ)
"Một đứa trẻ lạnh cóng, đói khát..."
Mỗi đứa trẻ, mỗi con người... mỗi khoảnh khắc....
Và ở đây, những vết đứt gãy có lẽ sâu hơn nhiều lần:
Cuộc sống của người nông dân bị xé toạc giữa dòng sông lũ mở rộng; giữa đồng quê tĩnh lặng đầy gian nan; giữa những cuộc tìm kiếm sự thật và những trò chơi lừa dối.
Những người nông dân chân chất buộc phải trở thành những thiên tài luôn có khả năng thích nghi cao trong mọi điều kiện sống khắc nghiệt. Đổi lại, khả năng thích nghi cũng là một lời nguyền: Con người có thể thuộc về khắp nơi nhưng rủi ro không thuộc về nơi nào cả.
Những người nông dân đang tồn tại trong môi trường chứa đựng một bi kịch thật tinh tế. Ở đó họ đã sống sót với một cái giá không tả hết bằng bút mực.
Những người nông dân dạy chúng ta hiểu về nỗi đau nối tiếp nỗi đau với từng nụ cười nhanh, từng bước chân chông chênh trên con đường dài dằng dặc phía trước mặt.
Hình ảnh họ ám ảnh tâm trí chúng ta. Họ ở khắp nơi. Họ đi ngang qua chúng ta hàng ngày. Họ không đòi hỏi. Họ có một trái tim phi thường trong một cơ thể mỏng manh. Họ đang mang trên vai một gánh nặng vượt quá khả năng mà thế giới xung quanh hiếm khi dừng lại để nhìn thấy và cùng cảm nhận.
Sự bất công - Sự dịu dàng
Sự vĩ đại - Sự yếu đuối
Tất cả đó đều ẩn sâu trong linh hồn mỗi con người.
Những câu chuyện được kể không phải là xa xỉ. Lắng nghe và chú ý là một hình thức của tình yêu thương, là vũ khí chống lại sự vô tri, thờ ơ.
Đừng mang một đôi giày cao gót điệu đà đi giữa những người nông chân đầy bùn đất.
Đừng mặc một chiếc váy hay một bộ đồ thời trang sặc sỡ đi giữa những đứa trẻ mặt mũi nhem nhuốc đang bị cuốn theo vòng mưu sinh của gia đình chúng.
Hãy làm gì đó để cuộc sống xung quanh của chúng ta tốt đẹp hơn: về văn hóa, về hệ thống giáo dục...
Hãy là người bình dị với giọng hát mộc mạc trong tiếng nhạc vui tươi, lạc quan, yêu đời.
Hãy là người bình dị thắp ngọn đuốc rực rỡ mang hơi thở của sự gần gũi và đầy tự tin vào bên trong của tâm hồn trẻ thơ.
Hãy là người mang ánh sáng đến chuyến hành hương cuối cùng của một ông già...
Đi từ cái gốc của vấn đề: Làm thế nào để có được sự thay đổi về cách các thế hệ trong tương lai suy nghĩ về trách nhiệm, công lý, sự đồng cảm, lòng trắc ẩn, đạo đức, luôn yêu thương và tôn trọng nhau?




Comments