HẺM NHỎ YÊN BÌNH.
- Van Nguyen
- Nov 1, 2025
- 3 min read
Updated: Nov 4, 2025

Họ đã kết hôn như vậy; và không ai trong hai người họ hối hận về điều đó. Người đàn ông có một cửa hàng bán trái cây ở cuối con hẻm nhỏ. Anh được hàng xóm xem là một ông chồng hiền hòa, chung thủy; trong khi cô vợ luôn có nụ cười vui vẻ, quyến rũ mà người ta có thể tưởng tượng ra dù có nhắm mắt lại. Cô thường cất cao giọng hát mỗi khi rảnh rỗi. Cô còn biết những điệu nhảy đẹp dancesport của giới trẻ - đặc biệt là khiêu vũ. Khi cô chưa kết hôn, cô bước đi nhẹ nhàng như một con mèo ngoan hiền. Giờ đây, khi đã có một gia đình hạnh phúc, cô hầu như không phải bước đi, mà cô như chạy, rất nhanh.
"Dù sao thì, cô ấy cũng rất hữu ích trong cửa hàng". Những ngày đầu sau đám cưới, những người hàng xóm vẫn thường nói về cô như vậy.
Người bán trái cây vẫn quen bày hoa quả ra sạp mỗi buổi sáng sớm. Anh ta thường để chúng trong những chiếc giỏ xấu xí, sờn rách mà anh ta đã mua về. Nhưng vợ anh ta đã thay đổi tất cả. Cô ấy có những quan niệm riêng về cách trang trí cửa hàng. Chồng cô ấy không thấy cách sắp xếp hoa quả ảnh hưởng đến khẩu vị của khách hàng, n6n vẫn để cô ấy làm những gì cô ấy muốn. Vì vậy, cô ấy đã nghĩ ra những cách xếp tương phản tuyệt vời giữa màu cam vàng và nho tím. Cô có kiểu xếp táo thành những kim tự tháp rực rỡ. Cửa hàng trở thành một trong những điểm tham quan của những những ngườ đi bộ vào hừng đông hay lúc chiều tà. Và rồi mọi người từ những con hẻm khác cũng đến để xem nó. Công việc kinh doanh của người bán trái cây tăng gấp đô. Anh ta phải thừa nhận rằng vợ mình không chỉ là một người bạn đồng hành rất thú vị mà còn là một nữ doanh nhân rất giỏi.
Đúng lúc ấy, cặp vợ chồng hạnh phúc này cho chào đời một cậu con trai. Cậu bé sở hữu đôi mắt giống mẹ; cười thay vì khóc khi mới chào đời. Cậu bé đã biết nhảy trước khi biết đi, mặc dù khó có thể diễn tả được tại sao cậu bé lại làm được điều đó. Cậu bé được đặt tên là Pí-po
Người bán trái cây rất tự hào về đứa con trai này của mình, mẹ anh cũng vô cùng yêu quý đứa cháu nội. “Khi nào nó đủ lớn,” bà nói, “ta sẽ may cho nó một bộ đồ đủ màu sắc của các loại trái cây trong cửa hàng. Bởi vì nếu không có trái cây thì đã không có Pí-po.”
Vào ngày thôi nôi của Pí-po, bà Nội đã may cho cậu một bộ đồ tuyệt đẹp làm từ những mảnh vải hình thoi màu đỏ và tím, xanh lá cây và cam.
Ngày tháng trôi qua, bà nội cậu bé qua đời.
Cậu bé lớn lên, thông minh, hài hước và học giỏi.
Vợ chồng người bán trái cây vẫn cất giữ giúp con trai chiếc áo 'bảy sắc cầu vồng" huyền thoại.
Cửa hàng trái cây vẫn được trưng bày đẹp đẽ và bắt mắt. Lượng khách hàng vẫn giữ ổn định, không giảm.
Cô vợ tóc đã hoa râm, thỉnh thoảng vẫn nhảy theo một điệu vui nhạc vui nào đó.
Con hẻm nhỏ với những con người chân chất luôn giữ được sự yên bình ẩn trong lòng một thành phố ồn ào vội vã./.




Comments