top of page
Search

TÌNH YÊU THƯƠNG VÔ TẬN.

  • Writer: Van Nguyen
    Van Nguyen
  • Jul 30, 2025
  • 3 min read

Updated: Aug 1, 2025

Năm nào sang thăm con, vào buổi sáng trước ngày từ Mỹ trở về VN, ông bố vẫn thường ngồi chơi một bản nhạc


Khi đứa con chào đời, bất cứ bố mẹ nào cũng lúng túng. Bạn không biết phải làm gì, mọi thứ bạn luôn cố gắng để đạt được đều như xa lạ và bấp bênh. Mỗi khi dỗ con, gần như thật khó để nhìn ra một tương lai xa hơn. Làm sao biết được mọi thứ sẽ ra sao trước khi chúng thực sự xảy ra? Vội vã, thiếu kiên nhẫn, không có kinh ngiệm...Bạn chỉ có duy nhất một thứ : Tình yêu thương tạo nên sức mạnh.

Tôi còn nhớ mỗi sáng con đều thức dậy với nụ cười và đôi mắt long lanh. Vợ chồng tôi thường trải một tấm thảm trên nền nhà vì sợ con té và va đầu xuống sàn gạch. Chúng tôi cùng ngồi xuống, cậu bé ngay lập tức cấu lấy những sợi tơ đầy màu sắc: xanh dương, đỏ tía, vàng , xanh lá cây ... của tấm thảm. Tôi hay gọi tên màu khi anh ta xem xét và đưa ra từng sợi, rồi cuộn chúng giữa các ngón tay bé xíu hoặc túm lấy thành từng nắm. Những tia nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ rọi xuống nền nhà . Tấm thảm mềm mại trở nên đầy màu sắc. Một ngày nọ khi conđứng lên, mất thăng bằng, ngã nhào. Con bối rối. Thử lại lần nữa. Đứng lên rồi ngồi xuống, đứng lên rồi ngồi xuống. Chắc chắn con không biết mình đang làm gì, nhưng mỗi lần ngã là tự đứng dậy vì mẹ quá bận rộn để chạy lại đỡ ngay lập tức. Đôi chân nhỏ bé không chắc cho việc giữ thăng bằng. Trong măt con là một quyết tâm, con nhíu mày lại để học cách làm điều đó.

Trong tôi mọi thứ bừng tỉnh. Ánh sáng mặt trời mỗi sáng mai là một màu vàng cam huyền bí, đẹp đẽ. Cảnh vật xung quanh ngôi nhà tươi mới hơn, thân thiện hơn. Tôi luôn muốn ôm cả thế giới của trẻ thơ vụng về vào lòng!

Chúng tôi thường ra hiên nhà ngắm nhìn vạn vật đong đưa trong gió. " Gió thật đẹp" , có lần cậu bé con bật ra bằng một giọng chưa tròn khi theo dõi một chú ong vất vả đậu lên một bông hoa để hút mật. Gió đẩy bông hoa qua lại làm chú khó lòng mà yên tâm. Không biết con có khám phá ra điều gì từ sự chăm chỉ của con ong kia không? Con có hiêu được mỗi sinh vật đều đang trên hành trình riêng của chính mình hay không?


Cho đến bây giờ, tôi vẫn luôn thì thầm với nhịp tim loạn xạ : " Mẹ ở đây " mỗi khi cảm nhận một ánh nhìn, một hơi thở, một giọng nói rưng rưng lên của con.

Có lẽ:

  • Bởi bạn trao cho con cái tất cả tình yêu thương nhưng không thể trao cho con suy nghĩ của bạn,

  • Bởi cuộc sống không lùi bước hay dừng lại ở ngày hôm qua.

  • Bởi bạn nhìn thấy con cái nrong ruổi trên con đường vô tận và có khi chỉ một mình.

Và :

  • Bởi bạn may mắn nhìn thấy tình yêu ở khắp nơi dù nhỏ bé, lạnh lẽo hay bị lãng quên. Ngay cả ngọn cỏ mong manh nhất cũng lấp lánh điều kỳ diệu!



 
 
 

Recent Posts

See All
VIẾT LẠI

Quy Nhơn -Giáng Sinh 1992! Ký tuc xá vắng, vì có 1 tuần nghỉ; ai cũng về hoặc đi chơi.. Em vẫn ở đây. Gửi anh, Cái Đào Tuyển, Anh nè, -Chiều nay ở đây thật tuyệt vời. Trời trong xanh và lành lạnh. Em

 
 
 

Comments

Rated 0 out of 5 stars.
No ratings yet

Add a rating

Subscribe here to get my latest posts

© 2035 by The Book Lover. Powered and secured by Wix

  • Facebook
  • Twitter
bottom of page