RỪNG VÀ CON NGƯỜI
- Van Nguyen
- Oct 25, 2025
- 3 min read
Updated: Oct 30, 2025
Rừng chắc chắn là ngôi nhà đầu tiên của loài người. Các sản phẩm "ăn được" của nó mang lại giá trị quý giá cho đời sống con người. Động vật hoang dã giúp con người phát triển nghề săn bắn. Việc săn bắn ban đầu cung cấp phương tiện sinh kế, sau đó là niềm vui và sự phấn khích cho những người đàn ông sức khỏe. Trong những khoảng trống của rừng, những đồng cỏ tồn tại ở đó. Nó đã mang lại giá trị đối với người chăn nuôi. Những nơi này- gọi là các vùng thung lũng- valley- phát triển thành các cộng đồng định cư.
Thời gian trôi qua, điều kiện sống các cộng đồng văn minh hơn, sản phẩm gỗ trở thành đóng góp chính cho nền văn minh đó. Cuối cùng, chính sự phát triển của con người đã làm thay đổi thổ nhưỡng, khí hậu và nguồn nước ngầm.
Mặc dù không có tài liệu lịch sử nào được ghi chép lại, nhưng không nghi ngờ rằng trong những giai đoạn đầu tiên, con người đã đánh giá cao rừng cây trong quá trình phát triển sớm nhất của mình.
Khi nông nghiệp phát triển, nhu cầu về đất canh tác làm lu mờ tính hữu ích của rừng theo mọi hướng. Rừng bị chặt phá bừa bãi. Khi dân số vẫn còn ít, việc sử dụng lãng phí nguồn dự trữ từ thiên nhiên sẽ trở thành thói quen.

Tương ứng với diện tich rừng thay đổi: từ những ngọn đồi và sườn núi rậm rạp trong thời đại của dân du mục và thợ săn đến các "vùng đất riêng" hoặc các mảnh ruộng và đồng cỏ được bao bọc bởi rừng của những người nông dân đầu tiên; sau đó là sự mở rộng của các thung lũng và vùng đất thấp.
Với sự gia tăng dân số và nền văn minh ở các thung lũng và đồng bằng, diện tích rừng giảm và sự suy giảm của cải rừng đã xảy ra. Sau này chinh phủ ở các quốc gia phải khó khăn lắm mời thiết lập lại theo một trât tự và quy củ bằng các điều khoản pháp luật nhgiêm ngặt.
Trong các tác phẩm của các nhà thơ và nhà sử học xưa kia có kể về lịch sử của rừng, cuộc sống và cách thức khai thác hay giữ gìn điều quý giá từ rừng. Nhưng dường như nó chỉ thoáng qua, không khắc ghi vào trong tâm trí của bất kỳ ai trong thời kỳ hiện đại. Vùng cao nguyên Lâm viên là nơi có nguồn gỗ tuyết tùng dồi dào cũng đã được khai thác tự do để làm gỗ.
Người du mục không biết đất đai là tài sản. Khi họ trở thành nông dân định cư, đất cày, vườn cà-phê, vườn cây ăn quả được công nhận là tài sản tư nhân. Nhưng tất cả những thứ còn lại vẫn là tài sản chung hoặc không thuộc sở hữu riêng của ai. Những vụ cháy rừng do bất cẩn gần như luôn bám theo những người khai thác gỗ và phá hủy phần lớn diện tích rừng.
"Những tai họa được dự đoán có thể sẽ gia tăng với tốc độ nhanh gấp mười lần so với tốc độ mà các biện pháp khôi phục hoặc cải thiện rừng được áp dụng. ” (1865, Mục sư Frederic Starr, Hoa kỳ)
Và điều chắc chắn không cần bàn cãi: "Trái đất bị biến đổi bởi hành động của con người"




Comments