SỰ IM LẶNG DỊU DÀNG
- Van Nguyen
- Jul 24, 2025
- 2 min read

( Ảnh chụp vào tháng 21/ 7/2025- trường Đại học IDaho, USA)
Má tôi đã từng có nhiều chiếc áo dài yêu thích của bà. Sau ngày giải phóng tháng 04/1975, khi bà đưa các anh chị em chúng tôi từ thành phố Quy Nhơn về quê nội, nơi có một khu vườn vuông vức rộng, nhiêu cây trái, bà đã không mặc nó nữa. Nó được cắt may lại thành những chiếc áo ngắn, đẹp đẽ và duyên dáng, không bỏ thừa một mảnh vải nào. "Một người phụ nữ phải biết về những điều này", bà đã trả lời chị cả tôi trong môt lần chị thắc mắc.
Tôi bảy tuổi, ngồi bên cạnh má và chị, nhận ra má tôi đang gói ghém lại quá khứ để duy trì sức mạnh của bản thân và nuôi con cái. Khoảnh khắc tôi bắt đầu hiểu về thế giới của một người phụ nữ. Nó không phải bi kịch. Nó là câu chuyện của sự tồn tại và thực tế. Điều phi thường ẩn chứa bên trong những điều bình thường. Bà không phải là một anh hùng. Bà là một người mẹ phải tổ chức những bữa cơm đang được mong đợi bởi những đứa trẻ đang lớn. Bên trong là nỗi buồn của con đường không chọn lựa, ký ức của đam mê không được theo đuổi: sau thanh xuân, sau khát khao, sau niềm tin, sau chiến tranh.
Nhưng bà vẫn đọc, đọc vào những lúc rảnh rỗi và những khi bế tắc trong cuộc sống. Bà cho chúng tôi một tấm gương và không hướng dẫn. Bà để lại phẩm giá của con người: môt vẻ đẹp kỳ lạ vẫn tồn tại bất chấp tiếng ồn, bất chấp sự im lặng, bất chấp đồng hồ treo tường đang điểm từng tiếng rời rạc.
"Loài người tràn ngập niềm đam mê. Và y học, luật pháp, kinh doanh, kỹ thuật, đây là những theo đuổi cao quý và cần thiết để duy trì cuộc sống. Nhưng thơ ca, vẻ đẹp, lãng mạn, tình yêu, đó là những gì chúng ta sống sót" . Nhiều năm sau, trong thư viện trường Đại học Sư Phạm Quy Nhơn , tôi đã tìm thấy ra câu trả lời rõ ràng này./.




Comments