THE PAINTED VEIL (Bức Bình Phong )
- Van Nguyen
- Oct 3, 2025
- 3 min read
Updated: Oct 30, 2025

Có một loại địa ngục cụ thể dành riêng cho những phụ nữ kết hôn với đàn ông trong khi cô ấy vẫn còn một tình yêu sâu đậm với người yêu cũ. Khi bạn đọc The Painted Veil, cuốn tiểu thuyết mô tả không gian giữa sự phản bội và sự chuộc lỗi, giữa những gì đẹp đẽ mà tình yêu mang đến và những điều tồi tệ đã xảy ra sau tất cả những ê chề do phản bội với niềm tin của người chồng dành cho mình.
The Painted Veil cuả W.Somerset Maugham bắt đầu với một trong những màn mở đầu tàn nhẫn nhất mà tôi đọc trong văn học, trong tiểu thuyết: người phụ nữ bị chgi1nh người chồng bắt gặp đang ngoại tình với người yêu cũ của cô ấy: người chồng với gương mặt lạnh nhạt, lúng túng đứng trước cửa. Không có cuộc đối đầu to lớn nào xảy ra. Chỉ là một sức nặng vô hình đè lên cô ấy.
Kitty Fane xinh đẹp, nông cạn, và sợ hãi. Cô kết hôn vội vàng với Walter - một nhà vi khuẩn học, một người giàu trí tuệ, ít nói, làm việc thường xuyên với những vết thương sâu của người bệnh. Kitty Fane tin rằng bản thân mình thông minh trong việc tìm kiếm niềm vui ở một nơi khác. Nhưng sự trả thù của Walter không phải là sự giận dữ mà là một sự tàn ác thầm lặng. Anh ta buộc cô ấy phải đi cùng anh ta đến một ngôi làng ở Trung Quốc xa xôi, nơi bị tàn phá bởi dịch tả. Hoàn toàn không có hình phạt. Anh ấy làm công việc của mình một cách tận tâm. Cô ấy ở ngay đó xem anh ta làm việc.
Tại đây, trong nơichứa đựng sự mục rữa và im lặng này, có điều gì đó kỳ lạ xảy ra. Không có sự tha thứ, Cô ấy mang một hình dáng trống rỗng của sự phù phiếm của riêng mình. Ai trong chúng ta khi nghĩ về tình yêu cũng tìm thấy niềm vui pha lẫn sự phấn khích. Nhưng với cô ấy, khi đối mặt với tai họa và cái chết, khi tất cả những gì khiến cô mong muốn bị tước đi, cô thấy mình vừa bị khinh thường vừa như được tái sinh.
Một câu chuyện về một người phụ nữ buộc phải ngồi trong phòng thí nghiệm hít thở khói của các chất hóa học được đốt cháy trong các thí nghiệm, hai lá phổi cô dần thay đổi tệ hại. Maugham không thương xót cô. Anh ta không đưa đồ bảo hộ cho Kitty. Anh ta để cô ấy ngã xuống, mặt kệ cô ấy - hết lần này đến lần khác - khiến người đọc căm ghét anh ta. Sự thông minh của anh ấy giấu một vết thương thật sâu, sự dịu dàng của anh ấy đã cứng thành băng đá. Người đọc hiểu rằng: ân sủng của anh ta dành cho cô không phải là một món quà mà là sức lao động cùng đau đớn và chỉ có cô mới biết tại sao.
Trong sự ảm đạm của cuộc hôn nhân này, cuốn tiểu thuyết trở thành một điều gì đó vĩ đại hơn một câu chuyện ngoại tình. Nó làm thức tỉnh người đọc. Trận dịch tả nhiều ảm đạm, cái chết hiện hữu ở khắp nơi. Cuối cùng, khi Walter chết (phải—anh ấy chết), anh ta không để cô ấy được an toàn. Anh ta để lại cô ấy với mầm bệnh dịch tả. Và cô ấy, mang nó trong mình nhưng không phải xấu hổ, không phải để chuộc lỗi bản thân, mà là để làm một điều gì đó đúng đắn hơn, ý nghĩa hơn.
Tôi đã đọc xong The Painted Veil với trái tim bị thắt chặt trong lồng ngực- không phải từ nỗi buồn, mà là từ sự nhận thức. Bởi vì con người dễ gây lỗi lầm, nhất là về tình cảm. Bởi con người không dễ để tha thứ, nhất là về tình cảm.
Cuốn sách này không làm hài lòng người đọc, không an ủi người đọc, mà nó phơi bày một sự thật: bạn phải trả giá cho sự phản bội trong tình yêu. Nó mang đến một bức chân dung của sự tàn nhẫn. Nó nói rằng: Đúng, bạn đã thất bại. Nhưng thất bại có thể là một cánh cổng. Và đôi khi, người mà chúng ta trở thành sau sự đổ vỡ lại là phiên bản chân thật nhất mà chúng ta từng gặp.
Hãy đọc The Painted Veil. không phải vì sự ngưỡng mộ với hai nhân vật chính, mà đọc để được nhắc nhở!
(Phiên bản tiếng Việt đọc ở đây:




Comments