THÀNH PHỐ CỦA NHỮNG NGÀY BỆNH DỊCH.
- Van Nguyen
- Dec 4, 2025
- 4 min read
Updated: Dec 4, 2025

Một thứ gì đó bên trong tôi đã thay đổi vào khoảnh khắc tôi nghe tin 4 người trong gia đình một người chị -tôi quen biết đã lâu- mất vì COVID19. Đặt điện thoại xuống bàn sau cuộc gọi, tôi lẩm bẩm: vậy là mình đang ở giữa thế giới của bệnh dịch thật rồi. Cảm giác không giống như bước vào một khủng hoảng xã hội xa xôi mà tôi đã từng đọc trong nhiều tài liệu lịch sử. Cảm giác như tôi đang bước vào nỗi sợ hãi yên tĩnh của thời gian, nỗi sợ hãi đi nhanh hơn sự thật, nỗi sợ một cuộc sống bình thường bị sụp đổ.
Thành phố nhộn nhịp 24/24 nằm về phía nam của dải đất hình chữ S đã đóng cổng. Tôi nhận ra những con đường, những góc phố từ trong mỗi cảnh tượng. Tôi nhận ra sự bất ổn, sự không tin tưởng, sự nhận thức đột ngột rằng cuộc sống có thể nghiêng ngả mà không cần cảnh báo.
Thứ đã khiến tôi lo sợ ngay lập tức là mức độ đơn giản của thảm họa. Nó bắt đầu một cách lặng lẽ. Một vài cái chết âm thầm trong bệnh viện. Một vài lời thì thầm. Một vài quan chức khẳng định rằng tất cả đã được kiểm soát. Sự phủ nhận bình tĩnh rất quen thuộc đó làm cho ai nấy đều lo lắng. Khi dịch bệnh lan rộng, các con số về người chết mà cơ quan chức năng của thành phố thông báo có cảm giác đang sai sự thật bị rò rỉ. Điều này tiết lộ một vấn đề mà người dân nghi ngờ: cách nhà chức trách điều hành dịch bệnh. Bởi khủng hoảng không tạo ra bản chất con người mà là phơi bày bản chất thật của họ.
Tất cả các Bác sĩ, Y tá,... bước lên tuyến đầu không phải vì họ mong đợi vinh quang mà bởi vì họ chọn lòng trắc ẩn khi nỗi sợ hãi trong lòng mọi người dân ở mức mạnh mẽ nhất. Họ kiệt sức. Tôi hiểu ra rằng, sự kiệt sức đó đã hòa vào xương cốt nhưng không phá tan ý chí họ. Họ là những người đã tìm kiếm sự sống sót, sự tốt đẹp mà không giả vờ rằng nó đơn giản. Họ đã chiến đấu trong sự khao khát với mục đích của nghề nghiệp mà họ đã lựa chọn. Nhiều bác sĩ trẻ, sau khi kết thúc bệnh dịch, đã kể cho tôi nghe: Vào thời điểm đó, anh ấy muốn trốn thoát và trở về với người mình yêu. Nhưng lại phát hiện ra rằng, những đau khổ xung quanh anh ấy sẽ không để anh ấy ngoảnh mặt đi. Khi đối mặt với một điều gì đó lớn hơn bản thân mình, anh ấy không phải là người lạnh lùng. Một siêu năng lực vô hình ngăn cản bước chân rời xa người bệnh, buộc anh phải ở lại bệnh viện với một thể trạng suy kiệt
Bệnh dịch cũng cho thấy sự đau khổ tập thể. Nó cho thấy cách một thành phố có thể trở thành tấm gương: bộc lộ sự cô đơn, ích kỷ hay lòng tốt hay niềm hy vọng mong manh nào đó một cách bất ngờ. Nó cho thấy cách con người bám víu vào thói quen ngay cả khi sự thay đổi xung quanh đang diễn ra. Nó cho thấy nỗi đau lan rộng nhanh chóng trước khi một căn bệnh được đặt tên. Những khoảnh khắc đó khiến người ta hiểu: nỗi sợ hãi có thể chia rẽ cộng đồng như thế nào và sự đồng cảm đã rất chậm rãi trở lại khi thế giới bắt đầu chữa lành.
Bệnh dịch nói lên cuộc sống đương đại với sự chính xác không ổn định. Nó hiểu rằng, khủng hoảng không chỉ là y tế mà còn là tình cảm, chính trị, tinh thần. Nó hiểu cách thông tin sai lệch sẽ phát triển bên cạnh nỗi sợ. Nó hiểu cách ly định hình lại con người, cách ly phá vỡ một tâm hồn yên tĩnh bên trong họ, và việc khao khát kết nối trở nên cấp thiết hơn bất kỳ phương thuốc nào.
Bệnh dịch có thể rút lui, nhưng nó không bao giờ biến mất. Nó chờ đợi không phải trong bóng hình của thành phố hiện đại, mà là trong góc khuất của lòng người, nơi sự thờ ơ và vô tri với cái chết ở một vài thành phần trong xã hội loài người đang tồn tại. Bệnh dịch đến mang theo một lời cảnh báo, nhưng chúng cũng mang một sự dịu dàng kỳ lạ. Bệnh dịch nhắc nhở chúng ta rằng cuộc chiến dành cho sự tử tế không bao giờ kết thúc, khả năng can đảm của con người cũng vậy.
Bệnh dịch vẫn còn căng thẳng vì nó không đơn giản là kể câu chuyện về một căn bệnh. Nó kể câu chuyện về nhân loại vấp ngã nỗi sợ hãi nhưng vẫn chọn trách nhiệm. Điều đó cho thấy rằng ngay cả trong những mùa đen tối nhất, có những người vẫn tiếp tục đi không vì lý do tiền bạc hay vinh quang. Họ vừa là tấm gương vừa là chiếc đèn lồng tỏa sáng, thắp sáng con đường phía trước, nơi mà mỗi người trong chúng ta có thể trở thành sau này./.




Comments