TẠI SAO TÔI ĐỌC
- Van Nguyen
- Jul 23, 2025
- 2 min read
Xin hãy nhớ rằng,
Dù công nghệ có phát triển đến đâu,
Đừng bỏ rơi sách;
Không có gì trong thế giới vật chất của chúng ta đẹp hơn sách.

(ảnh chụp tại thư viện Neill Public Library, Washington, USA-03/7/2025)
Khi tôi chín tuổi (1980), trong một buổi tối mùa đông lạnh, tiếng mưa rả rích trên mái nhà, dưới ánh đèn vàng heo hắt, tôi nằm cuộn tròn trong chăn và đọc say xưa tập truyện ngắn của Khái Hưng. Bên cạnh, má tôi với đôi tay thoăn thoắt, đang ngồi đang áo len ấm cho một người đàn bà xóm trên để kịp lấy tiền công vào buổi sáng hôm sau. Má tôi- một người phụ nữ học thức, say mê sách truyện, sinh ra và lớn lên trong một dòng họ lớn, đỗ đạt cao, danh tiếng nhiều đời của đất Bình định ngày xưa. Nhưng sau ngày ba tôi mất (1972) khi tôi tròn một tuổi, và tiếp theo là ngày giải phóng tháng 04/1975, má tôi trở thành một góa phụ hoàn toàn khác. Bà phải thích ứng đủ mọi công việc để nuôi một đàn con thơ dại. Khoảnh khắc đó, miền ký ức đó ghi lại trong trí nhớ của tôi mãi mãi...
Nhiều năm sau, tôi thường ngồi đọc bên bãi biển Quy nhơn trong những buồi sáng vắng vẻ, chỉ có tiếng sóng biển rì rào. Cảm giác như không gian đó đã được kéo dài thành một cuốn tiểu thuyết. Tôi không biết nữa nhưng đó là nỗi buồn chậm chạp. Đó là những gì đã khiến tôi cảm nhận: Đọc sách như một cuộc trò chuyện trong thinh không. Và biển- nó vô tận. Hờ hững. Bất diệt. Nó không thể cứu được ai. Nó chỉ đơn giản phản chiếu bầu trời trước mặt tôi.





Comments