top of page
Search

VẠN VẬT QUANH CHÚNG TA

  • Writer: Van Nguyen
    Van Nguyen
  • Dec 6, 2025
  • 5 min read

Updated: Dec 10, 2025

Tôi vẫn thường bày tỏ lòng biết ơn và sự nhẹ nhõm khi đi ngang một vùng đất, vùng núi đồi hay một cánh rừng nguyên sinh, những nơi vẫn lưu giữ vẻ đẹp thuần chất thiên nhiên. Cảm nhận của tôi về sự vô tận của rừng và đồi núi trái ngược với sự vô thường ngắn ngủi của con người

Mảnh đất vững chắc:

  • nơi bàn chân bụi bặm sải bước,

  • nơi một người ngả đầu khi mệt mỏi

  • nơi như thể người ta đang ngồi trong lòng mẹ.

    Rừng sẽ không cô đơn:

  • khi con người vội nhanh qua mà không để lại dấu hiệu nào,

  • chỉ những thanh gỗ sẫm màu đang mục nát,

  • với ngọn đồi cùng sự im lặng với tiếng vo ve cổ xưa của nó

  • với dãy núi xanh mướt và bầu trời nóng bỏng đẹp như tranh vẽ,

    Rừng hòa quyện với dòng chảy của con suối róc rách

    Rừng hòa quyện với luồng không khí đang lưu thông, và rễ cây, đất đá

    Rừng không thấy cô đơn giữa sự bao la thỏa mãn của thiên nhiên.


    Tôi nhận ra: ngày nay con người ngày càng rời xa thi ca của thiên nhiên- vì họ đang sống trong một một thế giới của những dải bê tông và cảnh quan được rải nhựa đường, một thế giới của những siêu xa lộ xé toạc vùng hoang dã như người làm vườn nhổ cỏ dại, một thế giới của sự điên cuồng quyền lực được tượng trưng bởi chiếc máy ủi cắt xén chính đất đai và biến những cánh đồng từng nở hoa và sườn đồi xanh tươi thành những mảnh đất trơ luống cày. Con người chỉ nhìn thấy thiên nhiên nhiều nhất là hai hoặc ba tuần mỗi năm qua kính chắn gió của một chiếc xe hơi chạy bon bon 100km/1 giờ trên đường cao tốc bốn làn xe, hay trong những khu cắm trại đông đúc ở một trong những công viên của thành phố, hoặc khu nghi dưỡng được nhân tạo hóa dành cho khách du lịch.

  • Ta có thể mong đợi sự giao hòa nào giữa người với thiên nhiên?

  • Bao nhiêu thiên nhiên được cư dân quan sát giữa những tòa nhà chọc trời ở Sài gòn hay Hà nội?

  • Bao nhiêu thiên nhiên ngay cả giữa những bãi cỏ được cắt tỉa cẩn thận và những con đường bê tông uốn lượn gọn gàng ở các khu ngoại ô của thành phố chúng ta?

    Những người yêu và ngắm nhìn thiên nhiên có thể vẫn còn, nhưng họ chỉ là một thiểu số đang ngày càng thu hẹp dần. Những người sành điệu thành thị, mắt nhìn chằm chằm vào ánh đèn ne-on và màn hình smart phone sẽ khó bắt được tần sóng âm thanh của những bản nhạc mang bản chất thi ca của thiên nhiên. Họ nghe những âm thanh từ những loài động, thực vật hay côn trùng như một thứ gì đó phi thực tế. Trong thế giới luxury nơi đô thị phồn hoa, họ sẽ thấy mình thật khôn ngoan. Họ sẽ chế giễu những người với gương mặt mặt say mê ngắm nhìn vẻ đẹp của sắc cầu vồng trên bầu trời sau cơn mưa rào. Họ sẽ cười nhếch môi với một người đang nhẹ nhàng quan sát một cánh bướm đong đưa trong vườn hoa đầy màu sắc...

Thơ ca được viết bởi chính thiên nhiên là có thật, và sẽ tiếp tục là có thật. Vì nó được xây dựng trên những thực tại đã có từ trước khi con người xuất hiện. Chác chắn nó sẽ trường tồn hơn con người.

Trong một hoặc hai giờ:

-Chúng ta có thể đi quanh co trong sương mù hoặc dưới ánh nắng mặt trời, hoặc dưới bóng lá dọc theo một trong nhiều con đường mòn vòng quanh giữa những cây gỗ, hoặc băng qua những sườn dốc mọc đầy bụi rậm.

-Chúng ta có thể đến một điểm nào đó trên sườn núi, nơi chúng ta có thể dùng bữa trưa trên một hòn đá bằng phẳng bên bụi dương xỉ đã ngự trị ở đó, được che chở với âm nhạc róc rách của làn nước suối trong vắt.

-Chúng ta cũng có thể nhìn chằm chằm vào khung cảnh rộng lớn trước mặt của cánh đồng ruộng lúa đang ngả màu nâu vàng báo hiệu vụ mùa thu hoạch sắp đến.

-Và biển xanh bao la, và vịnh với làn sóng lăn tăn.

-Hoặc leo lên những ngọn tháp cao hai trăm mét cùng những cây cọ, với thân cây màu nâu và những cành cây có lá vươn dài như cánh quạt....

-Ánh mắt, đôi tai chúng ta sẽ dừng nơi:

  • một con chuồn chuồn đang ngủ say,

  • một chú chích chòe con đang tập hót những nốt nhạc ngắn. Một đôi lần chú vội ngưng đột ngột để sửa lại giọng vì chú hót sai tông.

  • một con cá bơi ngược dòng nước của kênh nhỏ,

  • một con bọ nước lướt trên mặt hồ yên tĩnh,

  • một bông hoa nở vàng rực trên đỉnh ngọn một thân cỏ dại khẳng khiu, khô đét ở kẻ tảng đá ven đường,

  • một góc rừng thông dựng thẳng tắp như học sinh đang xếp hàng chào cờ mỗi sáng thứ hai đầu tuần ở sân trường học ...

Sự phấn khích trong trẻo, niềm vui rạng rỡ của những chuyến đi bộ đó là chất liệu làm giàu tâm hồn con người.

Chúng ta không thể cấm đoán bàn tay khối óc của thiên nhiên bằng mệnh lệnh như phê bình hoặc khiển trách. Chúng ta không thể cấm đoán nhà thơ viết những vần thơ về niềm vui hay nỗi buồn, về tôn giáo hay tình yêu. Điều chúng ta có quyền yêu cầu ở nhà thơ, cũng như tất cả các nhà văn -khi viết về thiên nhiên- là động lực đằng sau tác phẩm của họ phải chân thật; rằng những bài thơ phải dựa trên kinh nghiệm thực tế, quan sát thực tế, cảm xúc thực tế, chứ không phải được rút ra từ việc anh ta đọc các nhà thơ khác hay từ ý tứ của AI. Nhưng:

  • Liệu anh ấy có thể truyền tải được những ấn tượng đến với người đọc hay không?

  • liệu động lực và kỹ năng của anh ấy có ngang bằng nhau hay không?

  • Thông điệp của anh ấy có dễ hiểu và chấp nhận bởi cộng đồng hay không?. .

  • Và các câu hỏi này phải được quyết định khách quan bởi 01 vị trọng tài vĩ đại, /.


 
 
 

Recent Posts

See All
VIẾT LẠI

Quy Nhơn -Giáng Sinh 1992! Ký tuc xá vắng, vì có 1 tuần nghỉ; ai cũng về hoặc đi chơi.. Em vẫn ở đây. Gửi anh, Cái Đào Tuyển, Anh nè, -Chiều nay ở đây thật tuyệt vời. Trời trong xanh và lành lạnh. Em

 
 
 

Comments

Rated 0 out of 5 stars.
No ratings yet

Add a rating

Subscribe here to get my latest posts

© 2035 by The Book Lover. Powered and secured by Wix

  • Facebook
  • Twitter
bottom of page