ĐÀ LẠT
- Van Nguyen
- Nov 12, 2025
- 3 min read
Updated: Nov 20, 2025
Đà Lạt là một nơi nghỉ ngơi tuyệt vời. Ngoài những khách sạn sang trọng ngay trung tâm thành phố hay bên đồi thông, hoặc quanh một hố nước lớn,, ; còn có những homestay nhỏ nằm ở vùng đồi thấp ven thành phố. Ở những vùng ngoại ô, ngồi trong nhà có thể ngắm mây bay và nghe lá thông khe khẽ rì rào hoặc ngắm những hàng dương lởm chởm, không đồng đều, nhìn từ xa trông như những chiếc lược răng cưa. Tất cả tạo nên một khung cảnh dễ chịu và tươi mát. Nhưng, trừ khi bạn muốn sống trên một đồng bằng rộng lớn, và trừ khi bạn muốn sống một cuộc đời không có khả năng leo đồi, hay leo bất cứ thứ gì ngoài cầu thang, bạn sẽ khó mà chấp nhận nơi này như là nơi cư trú dài hạn.

Với Đà lạt, trong cái mát mẻ của buổi chiều, hay đúng hơn là trong cái nóng dịu nhẹ của ban ngày mùa hè, tôi dừng chân tại Nhà thờ lớn ở Đà Lạt, nơi nhiều bà cụ và vài chú chó đang trầm ngâm suy tư. Về độ sạch sẽ, nền đá của nhà thờ và mặt đường không có gì khác biệt. Nếu bạn muốn biết tất cả về kiến trúc của nhà thờ này, hay bất kỳ nhà thờ nào khác, về niên đại, kích thước, nguồn tài trợ và lịch sử của nó, thì chẳng phải điều đó đã được ghi trong Sách hướng dẫn du lịch của thành phố này rồi sao?. Và mong bạn đừng chỉ dừng ở việc đọc nó ở đó, hãy đi đến đó , như tôi đã từng!
Trong những ngày ở đây, vợ chồng tôi đã thả bộ qua những ngọn đồi lớn nhỏ, có nơi mang một nỗi u ám buồn bã. Tôi cũng đi qua một con dốc phủ đầy những vườn dâu. Những ngôi nhà nhỏ lơ lửng giữa không trung, với rừng thông lớn được nhìn thấy qua những tòa tháp mở sáng của nhà thờ. Trên cao, mấy đám mây trôi chậm rãi. Có những lâu đài đổ nát nằm cheo leo trên cao; có những ngôi nhà nằm rải rác trong chân núi. Đó là khung cảnh như trong truyện cổ tích. Độ cao của những con dốc cũng làm cho các tòa nhà trông rất nhỏ bé, đến nỗi chúng có tất cả sự quyến rũ của những mô hình thanh lịch; màu trắng quá mức của chúng, tương phản với những tảng đá nâu, hoặc màu xanh lá cây sẫm, sâu, xỉn màu, nặng nề bên lối dẫn vào các ngôi biệt thự, có kích thước nhỏ bé. Bước đi chậm chạp thong thả của những người đàn ông và phụ nữ trên các con dốc tạo nên một bức tranh quyến rũ.
Vào buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống, cả thành phố phơi mình dưới ánh nắng mặt trời. Đường phố tuy cũ kỹ và rất hẹp, nhưng khá sạch sẽ, được che mát bởi những mái hiên trải dài từ nhà này sang nhà khác. Những món đồ rực rỡ: khăn tay, áo choàng, khăn choàng ...; những món đồ cổ, khung gỗ chạm khắc cổ, ghế cũ, bàn cũ...; cả những bức chân dung vẽ nguệch ngoạc, được bày bán bên dưới,mái hiên nhà trông thật cổ kính. Tất cả những điều này càng nổi bật hơn nữa khi ta thoáng thấy, qua cánh cổng gỉ sét hé mở, những khoảng sân yên tĩnh, buồn ngủ. Phía bên trong sân là ngôi nhà cổ kính uy nghiêm, im ắng (như nấm mồ hahhaha). Tất cả trông rất giống một trong những mô tả của truyện Nghìn lẻ một đêm.
Hãy nói về cảm giác của những người đang sống và làm việc ở thành phố lớn (TPHCM), nơi có những con đường nhựa nóng như thiêu đốt, bỏng rát và ngột ngạt lọt thỏm giữa những ngôi nhà, cao và rộng đông đúc. Trong các con hẻm, có những khu nhà cũ kỹ mục ruỗng, chắp vá chằng chịt, nguời đi dường dường như nhì thấy cả các con ve bên trong căn gác xép nhỏ đang bò ra ngoài cửa sổ. Người ta phơi quần áo trên những cây sào, ở trần trùng trục, thở hổn hển trên vỉa hè...Trạng thái của bạn ở những thời điểm không may mắn đó như thể rằng đang rơi xuống từ những đám mây! Và nỗi mong muốn đến Đà lạt sẽ hiện diên ngay trong đầu họ!




Comments