SEARCH RESULTS
57 results found with an empty search
- ĐÀ LẠT
Đà Lạt là một nơi nghỉ ngơi tuyệt vời. Ngoài những khách sạn sang trọng ngay trung tâm thành phố hay bên đồi thông, hoặc quanh một hố nước lớn,, ; còn có những homestay nhỏ nằm ở vùng đồi thấp ven thành phố. Ở những vùng ngoại ô, ngồi trong nhà có thể ngắm mây bay và nghe lá thông khe khẽ rì rào hoặc ngắm những hàng dương lởm chởm, không đồng đều, nhìn từ xa trông như những chiếc lược răng cưa. Tất cả tạo nên một khung cảnh dễ chịu và tươi mát. Nhưng, trừ khi bạn muốn sống trên một đồng bằng rộng lớn, và trừ khi bạn muốn sống một cuộc đời không có khả năng leo đồi, hay leo bất cứ thứ gì ngoài cầu thang, bạn sẽ khó mà chấp nhận nơi này như là nơi cư trú dài hạn. Với Đà lạt, trong cái mát mẻ của buổi chiều, hay đúng hơn là trong cái nóng dịu nhẹ của ban ngày mùa hè, tôi dừng chân tại Nhà thờ lớn ở Đà Lạt, nơi nhiều bà cụ và vài chú chó đang trầm ngâm suy tư. Về độ sạch sẽ, nền đá của nhà thờ và mặt đường không có gì khác biệt. Nếu bạn muốn biết tất cả về kiến trúc của nhà thờ này, hay bất kỳ nhà thờ nào khác, về niên đại, kích thước, nguồn tài trợ và lịch sử của nó, thì chẳng phải điều đó đã được ghi trong Sách hướng dẫn du lịch của thành phố này rồi sao?. Và mong bạn đừng chỉ dừng ở việc đọc nó ở đó, hãy đi đến đó , như tôi đã từng! Trong những ngày ở đây, vợ chồng tôi đã thả bộ qua những ngọn đồi lớn nhỏ, có nơi mang một nỗi u ám buồn bã. Tôi cũng đi qua một con dốc phủ đầy những vườn dâu. Những ngôi nhà nhỏ lơ lửng giữa không trung, với rừng thông lớn được nhìn thấy qua những tòa tháp mở sáng của nhà thờ. Trên cao, mấy đám mây trôi chậm rãi. Có những lâu đài đổ nát nằm cheo leo trên cao; có những ngôi nhà nằm rải rác trong chân núi. Đó là khung cảnh như trong truyện cổ tích. Độ cao của những con dốc cũng làm cho các tòa nhà trông rất nhỏ bé, đến nỗi chúng có tất cả sự quyến rũ của những mô hình thanh lịch; màu trắng quá mức của chúng, tương phản với những tảng đá nâu, hoặc màu xanh lá cây sẫm, sâu, xỉn màu, nặng nề bên lối dẫn vào các ngôi biệt thự, có kích thước nhỏ bé. Bước đi chậm chạp thong thả của những người đàn ông và phụ nữ trên các con dốc tạo nên một bức tranh quyến rũ. Vào buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống, cả thành phố phơi mình dưới ánh nắng mặt trời. Đường phố tuy cũ kỹ và rất hẹp, nhưng khá sạch sẽ, được che mát bởi những mái hiên trải dài từ nhà này sang nhà khác. Những món đồ rực rỡ: khăn tay, áo choàng, khăn choàng ...; những món đồ cổ, khung gỗ chạm khắc cổ, ghế cũ, bàn cũ...; cả những bức chân dung vẽ nguệch ngoạc, được bày bán bên dưới,mái hiên nhà trông thật cổ kính. Tất cả những điều này càng nổi bật hơn nữa khi ta thoáng thấy, qua cánh cổng gỉ sét hé mở, những khoảng sân yên tĩnh, buồn ngủ. Phía bên trong sân là ngôi nhà cổ kính uy nghiêm, im ắng (như nấm mồ hahhaha) . Tất cả trông rất giống một trong những mô tả của truyện Nghìn lẻ một đêm. Hãy nói về cảm giác của những người đang sống và làm việc ở thành phố lớn (TPHCM), nơi có những con đường nhựa nóng như thiêu đốt, bỏng rát và ngột ngạt lọt thỏm giữa những ngôi nhà, cao và rộng đông đúc. Trong các con hẻm, có những khu nhà cũ kỹ mục ruỗng, chắp vá chằng chịt, nguời đi dường dường như nhì thấy cả các con ve bên trong căn gác xép nhỏ đang bò ra ngoài cửa sổ. Người ta phơi quần áo trên những cây sào, ở trần trùng trục, thở hổn hển trên vỉa hè...Trạng thái của bạn ở những thời điểm không may mắn đó như thể rằng đang rơi xuống từ những đám mây! Và nỗi mong muốn đến Đà lạt sẽ hiện diên ngay trong đầu họ!
- CAO NGUYÊN LÂM VIÊN
Vùng cao nguyên Lâm viên có phần lớn diện tích là rừng thông. Địa hình đồi núi gồ ghề với sự phân chia giữa các ngọn đồi khá rõ ràng và đấy ấn tượng- nó không phải là vùng núi non hiểm trở. Có những hồ nước giữa các thung lũng nhỏ- nơi mà một người lạ có thể đi dọc qua nó mà không hề hay biết. Những ngọn đồi nhấp nhô của vùng cao nguyên này mang một vẻ gần gũi và đáng yêu đặc biệt. Đối với tôi, nó thật kỳ diệu, huyền bí và luôn chứa đựng điều mới mẻ! Khi lái xe qua vùng đất này, dù là về phía đông hay phía tây, bạn sẽ luôn cảm nhận như mình đang đi lên cao dần theo những con dốc thoai thoả. Và rồi bạn sẽ bắt gặp nhiều điểm nghỉ ngơi khá bằng phẳng ở giữa, nối tiếp nhau dài và yên tĩnh. Ở đó bạn sẽ ngạc nhiên, vì kìa, trước mặt bạn và bên dưới bạn là những nóc nhà nhấp nhô bao quanh bởi những ngọn đồi. Những vùng đất thấp thường được uốn nắn thành những thung lũng tròn trịa tuyệt đẹp. Có thể bắt găp những khoảng đất bằng phẳng và nó lại chất chứa một vẻ đẹp hiếm có, khiến đôi mắt chúng ta say mê. Đôi khi, vùng thung lũng thấp này trải dài hàng chục km trước khi dãy núi tiếp theo nhô lên. Quang cảnh với không gian rộng lớn đó khiến đôi mắt bạn trở nên thư thái ngắm nhìn; còn bạn thì nhỏ bé như một cái cốc trên sườn đồi. Khi lên đến đỉnh đồi, niềm vui thật xúc động: những sườn dốc được phủ đầy hoa, rừng cây xen kẽ với những cánh đồng rau. Khoảng cách đồi và thung lũng tạo nên một cảnh quan đa dạng tươi đẹp. Ở khắp mọi nơi, bạn đều thấy sự giao thoa giữa bờ rừng thông tự nhiên gần gũi, mềm mại mà không thể xuyên thủng. Lá kim của những cây thông tỏa sáng dưới ánh mặt trời. Chúng thon gọn hoàn hảo và hoàn thiện ở mọi điểm: sạch sẽ, khô ráo, thân cây thì có nhựa. Đất đai của vùng này rất phì nhiêu. Cà phê, bơ, dâu, táo, hồng, rau củ quả... mang đến cho người nông dân những mùa màng bội thu. Khoai tây cũng cho họ năng suất rất tốt, và một phần lớn diện tích của vùng cao nguyên này có nguồn gỗ dồi dào. Một điều khiến cao nguyên Lâm viên này khác biệt so với các vùng khác đó là những hồ nước tuyệt đẹp. Chúng nằm rải rác giữa các ngọn đồi, Từ mỗi đỉnh đồi, bạn đều thấy chúng lấp lánh và rực rỡ dưới ánh nắng, cứ như thể chúng là những tấm gương băng hà cũ kỹ đã vỡ tan thành những mảnh sáng lấp lánh, Mỗi hồ, ao, dù lớn hay nhỏ, đều là một thế giới riêng. Bạn gần như có thể tin rằng mặt trăng soi xuống mỗi ao, hồ... với một vẻ đẹp khác nhau, rằng gió nam thổi qua mỗi ao mang một hương thơm đặc biệt; và mỗi ao đều mang một vẻ đẹp riêng không giống nhau. Đồi nối tiếp đồi, dãy núi tròn nối tiếp dãy núi tròn hoặc dài, nó sẽ thấp dần khi tiến gần về hướng nước mặn, tăng dần độ cao cho hướng ngược lại cho đến khi tạo thành đấu trường hoang dã với những đỉnh núi xanh mà phần lớn là rừng thông. Hãy đặt chân đến vùng đồi núi này ít nhât một lần trong đời để nhìn thấy nụ cười của những ngọn đồi trong nắng sớm hay vào buổi chiều tà, lắng nghe tiếng rì rào hay tiếng hát du dương của rặng thông hai bên lối đi và triền các con dốc. Bạn sẽ lại thì thầm: "Ôi ta lỡ yêu nơi này rồi đó!"
- HẺM NHỎ YÊN BÌNH.
Họ đã kết hôn như vậy; và không ai trong hai người họ hối hận về điều đó. Người đàn ông có một cửa hàng bán trái cây ở cuối con hẻm nhỏ. Anh được hàng xóm xem là một ông chồng hiền hòa, chung thủy; trong khi cô vợ luôn có nụ cười vui vẻ, quyến rũ mà người ta có thể tưởng tượng ra dù có nhắm mắt lại. Cô thường cất cao giọng hát mỗi khi rảnh rỗi. Cô còn biết những điệu nhảy đẹp dancesport của giới trẻ - đặc biệt là khiêu vũ. Khi cô chưa kết hôn, cô bước đi nhẹ nhàng như một con mèo ngoan hiền. Giờ đây, khi đã có một gia đình hạnh phúc, cô hầu như không phải bước đi, mà cô như chạy, rất nhanh. "Dù sao thì, cô ấy cũng rất hữu ích trong cửa hàng". Những ngày đầu sau đám cưới, những người hàng xóm vẫn thường nói về cô như vậy. Người bán trái cây vẫn quen bày hoa quả ra sạp mỗi buổi sáng sớm. Anh ta thường để chúng trong những chiếc giỏ xấu xí, sờn rách mà anh ta đã mua về. Nhưng vợ anh ta đã thay đổi tất cả. Cô ấy có những quan niệm riêng về cách trang trí cửa hàng. Chồng cô ấy không thấy cách sắp xếp hoa quả ảnh hưởng đến khẩu vị của khách hàng, n6n vẫn để cô ấy làm những gì cô ấy muốn. Vì vậy, cô ấy đã nghĩ ra những cách xếp tương phản tuyệt vời giữa màu cam vàng và nho tím. Cô có kiểu xếp táo thành những kim tự tháp rực rỡ. Cửa hàng trở thành một trong những điểm tham quan của những những ngườ đi bộ vào hừng đông hay lúc chiều tà. Và rồi mọi người từ những con hẻm khác cũng đến để xem nó. Công việc kinh doanh của người bán trái cây tăng gấp đô. Anh ta phải thừa nhận rằng vợ mình không chỉ là một người bạn đồng hành rất thú vị mà còn là một nữ doanh nhân rất giỏi. Đúng lúc ấy, cặp vợ chồng hạnh phúc này cho chào đời một cậu con trai. Cậu bé sở hữu đôi mắt giống mẹ; cười thay vì khóc khi mới chào đời. Cậu bé đã biết nhảy trước khi biết đi, mặc dù khó có thể diễn tả được tại sao cậu bé lại làm được điều đó. Cậu bé được đặt tên là Pí-po Người bán trái cây rất tự hào về đứa con trai này của mình, mẹ anh cũng vô cùng yêu quý đứa cháu nội. “Khi nào nó đủ lớn,” bà nói, “ta sẽ may cho nó một bộ đồ đủ màu sắc của các loại trái cây trong cửa hàng. Bởi vì nếu không có trái cây thì đã không có Pí-po.” Vào ngày thôi nôi của Pí-po, bà Nội đã may cho cậu một bộ đồ tuyệt đẹp làm từ những mảnh vải hình thoi màu đỏ và tím, xanh lá cây và cam. Ngày tháng trôi qua, bà nội cậu bé qua đời. Cậu bé lớn lên, thông minh, hài hước và học giỏi. Vợ chồng người bán trái cây vẫn cất giữ giúp con trai chiếc áo 'bảy sắc cầu vồng" huyền thoại. Cửa hàng trái cây vẫn được trưng bày đẹp đẽ và bắt mắt. Lượng khách hàng vẫn giữ ổn định, không giảm. Cô vợ tóc đã hoa râm, thỉnh thoảng vẫn nhảy theo một điệu vui nhạc vui nào đó. Con hẻm nhỏ với những con người chân chất luôn giữ được sự yên bình ẩn trong lòng một thành phố ồn ào vội vã./.
- SÁCH CŨ
"Những cuốn sách cũ sẽ chẳng có giá trị gì khi đem đi bán"- Má tôi bảo vậy. Hồi nhỏ, nhà tôi có một nơi như kho sách. Kho sách vì nó lộn xộn không được xếp gọn gàng lên kệ. Những quyển sách đã cũ đủ thể loại , một số được xếp vào văn hóa phản động. Vì khó khăn nên có nhiều món đồ đã phải đội nón ra đi, riêng sách thì má tôi bảo vậy. Trong cái góc mạng nhện đáng kính này, những quyển sách bị từ chối bởi thời cuộc, lại mang một ý nghĩa thú vị. Có những quyển mang giá trị văn học, nhiều quyển đã được truyền lại qua hàng loạt bàn tay đam mê đọc Chữ ký nghuệch ngoạc của nhiều vị tiền bối được nhìn thấy bằng mực phai màu trên một số trang; có những chữ viết tắt không dịch nghĩa được, có lẽ "muốn che giấu những chân lý và trí tuệ sâu sắc"!!!!. Thế giới tốt đẹp hơn vì điều đó! Một vài cuốn sách khổ lớn, nhiều cuốn với chữ nhỏ, dày. Những cuốn khác cũng cổ kính không kém, kích thước nhỏ nhắn để bỏ trong túi áo Tất cả đều sẫm màu nâu đen, dễ rách. Những tập sách nhỏ cũ gây ấn tượng với tôi theo kiểu: chúng được chuẩn bị để cho ra những tập sách rất lớn và không may đã bị ngưng lại . Ngày đó, miền trung Trung bộ có mùa đông rõ rệt. Mưa kéo dài kèm theo lũ lụt lạnh, ẩm ướt. Hiện nay thời tiết thay đổi nhiều rồi, nắng nóng và hanh khô hơn. Tôi thường vùi mình giữa những cuốn sách đáng kính hầu tìm kiếm một "viên ngọc bất diệt" nào đó. Các tác phẩm từ trí tuệ của bao nhiêu tác giả được viết một cách nghiêm túc, có thể đã từng nồng cháy vào một thời điểm nào đó trước đây. Theo thời gian đã nguội dần, trở nên băng giá. Với tôi, cứ như thể tôi đã tìm thấy được mảnh gương chiếu rọi được bức tranh tả tơi ẩn chứa giữa những trang giấy thô sẫm màu của những thập niên nhiều nỗi buồn hơn niềm vui đã qua. Một cuốn sách bìa cứng luôn có sức hấp dẫn và đọng lại trong tôi một sự tôn kính kỳ lạ. Tôi thường trốn vào chăn hay ra ngoài bếp để đọc vì đó là những quyển sách cấm không được mang ra phía trước nhà. Tôi vẽ hôm nay với buổi trưa sắp bước vào thu dịu mát, nhớ con mèo mướp pha vài chỗ màu vàng. Văn học vẫn là văn học mãi mãi. Những tia nắng lại đến vào một buổi sớm mai chiếu rọi từ chân trời phía Đông. Ánh sáng vàng rực rỡ hơn bởi những mảng tối tương phản vào thời khắc bình minh. Nắng phủ lên đỉnh đồi, những con đường trong rừng, cả bầu trời rực rỡ trên đầu chúng ta!
- "VIẾT CHO CON TRONG NHỮNG NGÀY KHÓ KHĂN"
Tựa bài này không phải tôi đặt vào hôm nay, mà trong 1 trang cũ tôi lưu trên Google drive. Nó hơn 10 năm. Tôi cũng không còn nhớ ngữ cảnh khi tôi viết những dòng này. Với cái tính trong lòng có đầy một bồ chuyện để kể mà không dễ để gặp gì nói đó. May mà vẫn có những trang giấy trắng cho tôi trút vào đó mớ tâm sự của mình.
- KHU PHỐ BÌNH YÊN
Cửa hàng mới được sơn phết màu xanh lá cây và vàng rực rỡ, là điểm nhấn nổi bật nhất trong thị trấn. Nó có hai tủ trưng bày bằng kính tấm nguyên khối - hàng hóa bên trong được dán nhãn với những câu chuyện quảng cáo giảm giá. Trên toàn bộ chiều rộng của mặt tiền "đồ sộ", tấm biển này xuất hiện: CỬA HÀNG TẠP HÓA. DỪNG LẠI! NHÌN! LẮNG NGHE! CƠ HỘI VÀNG! MƯỜI PHẦN TRĂM ĐƯỢC MIỄN TRỪ ĐỂ NHẬN TIỀN MẶT!!! Con người dễ bị dụ dỗ bởi những mồi nhử đơn giản như vậy. Chính điều mới mẻ này mới thu hút sự chú ý và lấp đầy đôi tai. Việc giảm giá không thu hút được khách hàng. Với gu thẩm mỹ phương Đông, anh ta đã sắp xếp một cửa sổ trưng bày mới lạ nhưng vô ích. Đôi chân buồn, anh ta thong thả bước ra phố. Cửa hàng của anh ta lúc đó đang vắng khách. Anh trầm ngâm nhìn thật lâu, chăm chú vào vị trí của đối thủ cạnh tranh bên kia đường. Có điều gì đó ở tấm biển hiệu dường như khiến anh bối rối và suy nghĩ. Anh lắc đầu. Rồi anh ta lùi lại và nhìn kỹ cửa hàng của mình, với dòng chữ khiêm tốn: “Cửa hàng tạp hóa. ” Khuôn mặt điềm tĩnh của anh bỗng sáng bừng lên; và đêm đó giấc ngủ của anh ta bị rút ngắn bởi một giờ dành cho việc tra cứu Google và cầu nguyện cho sự may mắn. Chẳng phải các thầy cô đã bảo anh ta hãy tìm đến niềm tin không hữu hình khi gặp bế tắc và thử thách sao? Họ không đến đây để khuyên bảo anh ta, nhưng anh ta có một manh mối. Sáng hôm sau, anh thức dậy với quần áo chỉnh tề và sức lực dồi dào. Suốt ngày hôm đó, khi công việc cho phép, anh miệt mài vẽ một tấm biển bạt, tự tay viết chữ bằng cọ và mực tàu, miệng mỉm cười mãn nguyện. Anh ấy, cuối cùng, tìm thấy một quy tắc, đã giương cao một lá cờ chiến thắng!!!!!! Anh ấy, cuối cùng, đã làm một điều phi thường, đột phá, được thể hiện một cách sống động ở một thị trấn nhỏ, nơi con người, cỏ cây, những câu chuyện hàng ngày đều thô sơ, đơn thuần.
- THE PAINTED VEIL (Bức Bình Phong )
Có một loại địa ngục cụ thể dành riêng cho những phụ nữ kết hôn với đàn ông trong khi cô ấy vẫn còn một tình yêu sâu đậm với người yêu cũ. Khi bạn đọc The Painted Veil, cuốn tiểu thuyết mô tả không gian giữa sự phản bội và sự chuộc lỗi, giữa những gì đẹp đẽ mà tình yêu mang đến và những điều tồi tệ đã xảy ra sau tất cả những ê chề do phản bội với niềm tin của người chồng dành cho mình. The Painted Veil cuả W.Somerset Maugham bắt đầu với một trong những màn mở đầu tàn nhẫn nhất mà tôi đọc trong văn học, trong tiểu thuyết: người phụ nữ bị chgi1nh người chồng bắt gặp đang ngoại tình với người yêu cũ của cô ấy: người chồng với gương mặt lạnh nhạt, lúng túng đứng trước cửa. Không có cuộc đối đầu to lớn nào xảy ra. Chỉ là một sức nặng vô hình đè lên cô ấy. Kitty Fane xinh đẹp, nông cạn, và sợ hãi. Cô kết hôn vội vàng với Walter - một nhà vi khuẩn học, một người giàu trí tuệ, ít nói, làm việc thường xuyên với những vết thương sâu của người bệnh. Kitty Fane tin rằng bản thân mình thông minh trong việc tìm kiếm niềm vui ở một nơi khác. Nhưng sự trả thù của Walter không phải là sự giận dữ mà là một sự tàn ác thầm lặng. Anh ta buộc cô ấy phải đi cùng anh ta đến một ngôi làng ở Trung Quốc xa xôi, nơi bị tàn phá bởi dịch tả. Hoàn toàn không có hình phạt. Anh ấy làm công việc của mình một cách tận tâm. Cô ấy ở ngay đó xem anh ta làm việc. Tại đây, trong nơichứa đựng sự mục rữa và im lặng này, có điều gì đó kỳ lạ xảy ra. Không có sự tha thứ, Cô ấy mang một hình dáng trống rỗng của sự phù phiếm của riêng mình. Ai trong chúng ta khi nghĩ về tình yêu cũng tìm thấy niềm vui pha lẫn sự phấn khích. Nhưng với cô ấy, khi đối mặt với tai họa và cái chết, khi tất cả những gì khiến cô mong muốn bị tước đi, cô thấy mình vừa bị khinh thường vừa như được tái sinh. Một câu chuyện về một người phụ nữ buộc phải ngồi trong phòng thí nghiệm hít thở khói của các chất hóa học được đốt cháy trong các thí nghiệm, hai lá phổi cô dần thay đổi tệ hại. Maugham không thương xót cô. Anh ta không đưa đồ bảo hộ cho Kitty. Anh ta để cô ấy ngã xuống, mặt kệ cô ấy - hết lần này đến lần khác - khiến người đọc căm ghét anh ta. Sự thông minh của anh ấy giấu một vết thương thật sâu, sự dịu dàng của anh ấy đã cứng thành băng đá. Người đọc hiểu rằng: ân sủng của anh ta dành cho cô không phải là một món quà mà là sức lao động cùng đau đớn và chỉ có cô mới biết tại sao. Trong sự ảm đạm của cuộc hôn nhân này, cuốn tiểu thuyết trở thành một điều gì đó vĩ đại hơn một câu chuyện ngoại tình. Nó làm thức tỉnh người đọc. Trận dịch tả nhiều ảm đạm, cái chết hiện hữu ở khắp nơi. Cuối cùng, khi Walter chết (phải—anh ấy chết), anh ta không để cô ấy được an toàn. Anh ta để lại cô ấy với mầm bệnh dịch tả. Và cô ấy, mang nó trong mình nhưng không phải xấu hổ, không phải để chuộc lỗi bản thân, mà là để làm một điều gì đó đúng đắn hơn, ý nghĩa hơn. Tôi đã đọc xong The Painted Veil với trái tim bị thắt chặt trong lồng ngực- không phải từ nỗi buồn, mà là từ sự nhận th ức. Bởi vì con người dễ gây lỗi lầm, nhất là về tình cảm. Bởi con người không dễ để tha thứ, nhất là về tình cảm. Cuốn sách này không làm hài lòng người đọc, không an ủi người đọc, mà nó phơi bày một sự thật: bạn phải trả giá cho sự phản bội trong tình yêu. Nó mang đến một bức chân dung của sự tàn nhẫn. Nó nói rằng: Đúng, bạn đã thất bại. Nhưng thất bại có thể là một cánh cổng. Và đôi khi, người mà chúng ta trở thành sau sự đổ vỡ lại là phiên bản chân thật nhất mà chúng ta từng gặp. Hãy đọc The Painted Veil. không phải vì sự ngưỡng mộ với hai nhân vật chính, mà đọc để được nhắc nhở! (Phiên bản tiếng Việt đọc ở đây: https://isach.info/story.phpstory=buc_binh_phong__w_somerset_maugham&chapter=0000 )
- RỪNG VÀ CON NGƯỜI
Rừng chắc chắn là ngôi nhà đầu tiên của loài người. Các sản phẩm "ăn được" của nó mang lại giá trị quý giá cho đời sống con người. Động vật hoang dã giúp con người phát triển nghề săn bắn. Việc săn bắn ban đầu cung cấp phương tiện sinh kế, sau đó là niềm vui và sự phấn khích cho những người đàn ông sức khỏe. Trong những khoảng trống của rừng, những đồng cỏ tồn tại ở đó. Nó đã mang lại giá trị đối với người chăn nuôi. Những nơi này- gọi là các vùng thung lũng- valley- phát triển thành các cộng đồng định cư. Thời gian trôi qua, điều kiện sống các cộng đồng văn minh hơn, sản phẩm gỗ trở thành đóng góp chính cho nền văn minh đó. Cuối cùng, chính sự phát triển của con người đã làm thay đổi thổ nhưỡng, khí hậu và nguồn nước ngầm. Mặc dù không có tài liệu lịch sử nào được ghi chép lại, nhưng không nghi ngờ rằng trong những giai đoạn đầu tiên, con người đã đánh giá cao rừng cây trong quá trình phát triển sớm nhất của mình. Khi nông nghiệp phát triển, nhu cầu về đất canh tác làm lu mờ tính hữu ích của rừng theo mọi hướng. Rừng bị chặt phá bừa bãi. Khi dân số vẫn còn ít, việc sử dụng lãng phí nguồn dự trữ từ thiên nhiên sẽ trở thành thói quen. Tương ứng với diện tich rừng thay đổi: từ những ngọn đồi và sườn núi rậm rạp trong thời đại của dân du mục và thợ săn đến các "vùng đất riêng" hoặc các mảnh ruộng và đồng cỏ được bao bọc bởi rừng của những người nông dân đầu tiên; sau đó là sự mở rộng của các thung lũng và vùng đất thấp. Với sự gia tăng dân số và nền văn minh ở các thung lũng và đồng bằng, diện tích rừng giảm và sự suy giảm của cải rừng đã xảy ra. Sau này chinh phủ ở các quốc gia phải khó khăn lắm mời thiết lập lại theo một trât tự và quy củ bằng các điều khoản pháp luật nhgiêm ngặt. Trong các tác phẩm của các nhà thơ và nhà sử học xưa kia có kể về lịch sử của rừng, cuộc sống và cách thức khai thác hay giữ gìn điều quý giá từ rừng. Nhưng dường như nó chỉ thoáng qua, không khắc ghi vào trong tâm trí của bất kỳ ai trong thời kỳ hiện đại. Vùng cao nguyên Lâm viên là nơi có nguồn gỗ tuyết tùng dồi dào cũng đã được khai thác tự do để làm gỗ. Người du mục không biết đất đai là tài sản. Khi họ trở thành nông dân định cư, đất cày, vườn cà-phê, vườn cây ăn quả được công nhận là tài sản tư nhân. Nhưng tất cả những thứ còn lại vẫn là tài sản chung hoặc không thuộc sở hữu riêng của ai. Những vụ cháy rừng do bất cẩn gần như luôn bám theo những người khai thác gỗ và phá hủy phần lớn diện tích rừng. "Những tai họa được dự đoán có thể sẽ gia tăng với tốc độ nhanh gấp mười lần so với tốc độ mà các biện pháp khôi phục hoặc cải thiện rừng được áp dụng. ” (1865, Mục sư Frederic Starr, Hoa kỳ) Và điều chắc chắn không cần bàn cãi: " Trái đất bị biến đổi bởi hành động của con người"
- TUỔI TRẺ
Một người bạn từng nói với tôi rằng: thanh xuân không phải là một mùa của cuộc đời mà là một cơn sốt, Một người trẻ với nguồn năng lượng tràn đầy không đứng yên để được yêu thương. Trong họ bao gồm: một phần thông minh, một phần bối rối, một phần khát khao, một ý nghĩa ngoài tầm với. Không phải họ đã có đủ sự khôn ngoan được mài dũa kỹ để thúc đẩy tiến lên, mà là những góc cạnh của một người đủ trẻ để mơ mộng và đủ liều lĩnh để dấn thân. Một người trẻ không được sinh ra và học hành để sống yên tĩnh, anh ta chất chứa sự kiêu ngạo, khát khao theo đuổi một điều gì đó thật sự to lớn và nhiều khi vẫn chưa học cách kiểm duyệt bản thân. Lúc hai mươi tuổi, với những lời khuyên bên ngoài lấp lánh, với sự táo bạo trẻ trung, anh ta thích thử nghiệm từng nhạc cụ mà anh ta có thể tìm thấy, thử xem linh hồn của anh ta có thể tạo ra âm thanh gì. Và cả sự khát khao chiến thắng, tìm kiếm sự vinh quang. Bằng những cuộc trò chuyện lung linh với bạn bè hay các tiền bối thành đạt, có những khoảnh khắc khiến anh ta cảm thấy hồi hộp về khả năng của chính mình. Tuy nhiên xã hội vẫn đòi hỏi anh ta một sự rạng rỡ trong cuộc sống hàng ngày. Khi những thất vọng bắt đầu chào đón anh ấy, những lãng mạn mang lại hư hỏng, những lý tưởng sụp đổ, sự lạnh nhạt của một xã hội hứa hẹn nhiều nhưng cũng giữ lại của anh ta thật nhiều- theo đúng ý nghĩa đó- tuổi trẻ của anh ta sẽ được thức tỉnh, đôi khi sự thô lỗ xuất hiện và định hình bản tính của anh ấy.
- Ở vùng đất xanh tươi và dễ chịu
Rất nhiều nơi đang trở thành vùng đất của những thành phố lớn. Làng mạc thì tĩnh tại hoặc đang dần biến mất; còn thành phố thì phát triển chóng mặt. Cuộc di cư vẫn đang diễn ra từ các vùng nông nghiệp lên thành phố. Tôi luôn muốn hỏi: "Có thể làm gì để khiến các vùng nông thôn trở nên hấp dẫn hơn đối với mọi người: thu nhập, hoặc ít nhất là mức sống vật chất, ở nông thôn cao hơn ở thành thị; để đảm bảo ở nông thôn những cơ hội giao tiếp xã hội bình đẳng, và để triển vọng thăng tiến cho người bình thường ngang bằng, nếu không muốn nói là vượt trội hơn, so với những người ở các thành phố lớn của chúng ta?" Một thanh niên bước vào đời khó có thể có bất kỳ lựa chọn hay phương án thay thế nào khác. Họ có lẽ phải kìm nén tình yêu đối với làng quê, một ngôi làng nghèo nàn - hoặc phải từ bỏ gần như hoàn toàn tất cả những thú vui tinh tế và trong sáng của vùng nông thôn để chạy đua lên thành phố lớn tìm việc làm. So với thỏi nam châm nông thôn, thỏi nam châm thành thị mang lại những lợi thế về mức lương cao, cơ hội việc làm, triển vọng thăng tiến. Các cơ hội xã hội và những nơi giải trí của nó rất hấp dẫn. Nhưng đổi lại: họ có số giờ làm việc quá mức, không khí bị ô nhiễm, đôi khi phải ở trong những căn phòng thuê tồi tàn.. Ở nông thôn có những cảnh đẹp, những công viên tĩnh lặng, những cánh rừng thơm ngát hương hoa, tiếng nước chảy róc rách. Ánh nắng rực rỡ và không khí trong lành có thể làm vui lòng trái tim của bao con người sống nội tâm. Nhưng cả nam châm thành thị lẫn nam châm nông thôn đều không đại diện cho toàn bộ mục đích của thiên nhiên ban tặng cho con người. Xã hội loài người và vẻ đẹp của thiên nhiên được tạo ra để cùng nhau tận hưởng. Hai nam châm này phải được hòa làm một. Và ...tôi vẫn chỉ là một phó thường dân !
- CON NGƯỜI VÀ TÔN GIÁO
“Human decency is not derived from religion. It precedes it." -Christopher Hitchen Sự tử tế của con người không phải bắt nguồn từ tôn giáo. Đạo đức đã tồn tại từ rất lâu trước khi tôn giáo xuất hiện . Sự liên kết xã hội bẩm sinh của con người là cội nguồn cho lòng tốt và sự tử tế, hiểu nhau và chia sẻ cảm xúc với người khác. Các quy tắc đạo đức từ đó được hình thành trong mỗi cộng đồng con người mà không cần đến một hệ thống tôn giáo cụ thể. Con người vốn dĩ mang bản chất xã hội. Một xã hội mà người ta không tôn trọng lẫn nhau thì không thể tồn tại. Sự tử tế của con người là thiết yếu cho xã hội. “Tôn giáo” bắt nguồn từ thuật ngữ “ religion ”, và“ religion ” lại xuất phát từ thuật ngữ “ legere ” ( Latinh ) có nghĩa là thu lượm thêm sức mạnh siêu nhiên. Ngay từ thời cổ đại, các nhà duy vật đã nghiên cứu đến ảnh hưởng của yếu tố tâm lý (tâm trạng, xúc cảm) đến sự ra đời của tôn giáo. Họ đã đưa ra luận điểm "Sự sợ hãi sinh ra thần thánh” Tôn giáo xuất phát từ sự bất lực của con người trong cuộc sống, bắt buộc họ phải tin vào một tín ngưỡng hay một tôn giáo nào đó để thỏa mãn những giá trị về tinh thần. Tôn giáo cũng có sự ảnh hưởng rất lớn đến mọi mặt của đời sống xã hội. Tôn giáo, tất nhiên, là một phần của nền văn minh, và đã hỗ trợ những khía cạnh tự nhiên này của bản chất con người.
- MIỀN KÝ ỨC XƯA
Bạn đã từng ngửi mùi lúa chín, mùi rơm rạ hay ngắm ngjia1 những hàng lúa chín vừa được gặt xong thả thành từng khóm ngay ngắn vào một buổi sáng sớm trong vụ mùa gặt ở làng quê chưa? Những khoảnh ruộng nhỏ ở miền nông thôn luôn biến đổi màu sắc và có nhiều vẻ tươi đẹp khác nhau. Tổ tiên ông bà chúng ta dựa vào sự siêng năng, ý chí mà dần dà đã tạo ra ngành lúa nước "tráng lệ" ngày hôm nay. Họ làm việc cả ngày trên đồng ruộng, cày cấy thuần phát, dựa vào sức mình, con trâu, cái cày, cái bừa, đôi quang gánh...mà giữ gìn bao nhiêu vùng ruộng đất từ vuông vức đến quanh co, từ vùng trũng đến đồi cao triền dốc.. Thế giới thuần khiết bên ngoài cánh cửa là món quà đẹp nhất mà thiên nhiên tặng cho họ như để bù đáp lại nỗi vất vả mà họ phải chịu đựng. Người sinh ra và lớn lên từ nông thôn, nội tâm dường như có phần chân chất, kiên nhẫn. Đi đến đâu, sống cuộc sống thế nào họ cũng khó quên đất bùn với phong cảnh ruộng vườn. Cuộc sống đó không mang lại giàu sang sung túc, đủ đầy nhưng nuôi dưỡng được một tâm tình ngọt ngào . Một người đi xa về, từ đầu làng nhìn thấy khói bếp vấn vương trên mái tranh,, mái ngói của mấy căn nhà trong xóm cũ mới biết rằng mình đang ở giữa nhân thế bình phàm. Vào mùa xuân, dọc 2 bên những con đường làng luôn nhiều hoa rực rỡ sắc màu. Có nhiều bông bừng nở trên những cành khẳng khiu: hoa ngũ sắc, dâm bụt, me đất...Một làng quê "phồn thịnh, yên bình, tao nhã" và cũng "lạnh lẽo" nữa. Có những mùa xuân mưa dầm dề hết mấy ngày Tết, nhìn từ xa nơi đây tựa như trời đất nối liền làm một. Ngọn gió bấc rét buốt thổi mạnh qua từng con đường làng. Trong căn bếp nhỏ, bếp lò được nhóm lên rực lửa với nồi khoai lang luộc- món ăn thơm ngọt nhất của dân quê trong thời kỳ khó khăn- cả nhà quây quần quanh bếp lò ấm áp, giản đơn, tinh khiết.













