SEARCH RESULTS
57 results found with an empty search
- VIẾT LẠI
Quy Nhơn -Giáng Sinh 1992! Ký tuc xá vắng, vì có 1 tuần nghỉ; ai cũng về hoặc đi chơi.. Em vẫn ở đây. Gửi anh, Cái Đào Tuyển, Anh nè, -Chiều nay ở đây thật tuyệt vời. Trời trong xanh và lành lạnh. Em đã ra biển từ sớm, đi dạo một đoạn ngắn dọc bãi cát. Những con sóng gợn nhẹ trong ánh hoàng hôn, những ngọn sóng vui tươi và lấp lánh. Cảnh vật trải dài xa dần mờ đi, xám xịt.… Em có nên kể cho anh nghe về một ngày của mình để lấp đầy khoảng trống không? Em thường dành buổi sáng trong thư viện để đọc sách hay viết vài thứ..v.v.,; sau đó về phòng KTX tắm rửa, nghỉ trưa. Khoảng ba hay bốn giờ chiều ra ngoài đi dạo đâu đó ở trung tâm thành phố. Hoặc nếu trời dễ chịu, em có thể sẽ đạp xe băng qua các con đường.. Ngày nào em cũng thấy mình có nhiều việc phải làm, mỗi giờ đều bận rộn với một việc gì đó! Anh biết đấy, việc đi dạo vài giờ vào một buổi chiều dễ chịu như thế này là một niềm vui, một sự học hỏi và một thú vui giải trí bất tận đối với em. Em nhìn thấy mọi thứ khi đi qua, một khung cảnh sống động, bất tận — Các cửa hàng, những tòa nhà rực rỡ đèn màu với những cửa sổ lớn. Trên vỉa hè rộng, đám đông phụ nữ ăn mặc sang trọng liên tục đi qua, hoàn toàn khác biệt, vượt trội về phong cách và vẻ ngoài so với bất kỳ ai khác — thực sự là một dòng chảy hoàn hảo. Rồi đám đông người khác- là đàn ông ăn mặc cũng rất sang trọng, và nhiều người nước ngoài nữa–Trên đường phố là dòng người đông đúc gồm xe đạp, xe khách, xích lô, xe khách sạn và xe tư nhân, và thực tế là đủ loại phương tiện giao thông, cùng vẻ tráng lệ của con phố lớn và rất nhiều tòa nhà cao tầng, trang trí công phu, quý phái – nhiều trong số đó được làm bằng đá cẩm thạch trắng, và sự vui tươi, nhộn nhịp ở khắp mọi nơi. Anh sẽ không ngạc nhiên khi tất cả những điều này hấp dẫn thế nào đối với một kẻ nhàn rỗi như em- người rất thích thú khi nhìn thế giới nhộn nhịp chuyển động xung quanh, phô bày hết ra ngoài để mua vui cho đôi mắt trong lúc em thư thái quan sát và ngắm nhìn. Một số người có thể nói rằng đây quả là một cách giết thời gian vô bổ có lẽ vì trí tưởng tượng của họ không "bay bổng vào sắc màu hoàng hôn”. Họ cũng không hề nhận ra sự thật không thể chối cãi rằng thế giới này chưa bao giờ chứa đựng nhiều điều thiêng liêng thiết yếu, hay ý nghĩa vĩnh cửu hơn những gì được thể hiện trong tầm mắt mà họ lướt qua một cách hời hợt. Nhưng đối với con mắt không cảm xúc, tất cả đều tầm thường, tẻ nhạt . "Chà! Thật là một cảnh tượng buồn!" - một người bạn của em đã nói vậy khi đi bộ vào buổi tối và em đang bảo nó hãy chú ý đến vẻ đẹp lộng lẫy của các vì sao. Không biết nó có tê liệt về mặt cảm xúc không? Có những thứ tưởng như vô nghĩa lặp đi lặp lại, cùng một con chó sủa, cùng một con ruồi vo ve…. nhưng chính từ loại sợi cấu thành nên những điều vô nghĩa ấy mà tạo nên tất cả những sự phấn khích, niềm vui và ý nghĩa đã từng có, hoặc sẽ có, trên thế giới này. Khi em cảm nhận được làn gió mát mơn man; khi em thấy ánh sáng mặt trời mọc uy nghi sau những đám mây, và những giọt sương, khoảng cách, dòng sông lấp lánh trong những tia sáng rực rỡ, vui tươi,—trái tim em tràn ngập cảm xúc. Cảm xúc này luôn ở bên em, và tăng lên khi những khó khăn trong hoàn cảnh của em ngày càng lớn. Em nhận ra rằng con người sinh ra là để hạnh phúc, và hạnh phúc ấy nằm trong chính bản thân mỗi người, trong sự thỏa mãn những nhu cầu thiết yếu hàng ngày. Còn bất hạnh là kết quả tai hại, không phải do thiếu thốn mà do dư dả… Khi sự yên tĩnh bao trùm, rừng dương sau cửa sổ hiện ra một mảng màu tối đen xa thẳm. Em hay ngước nhìn bầu trời, lúc ấy đầy ắp vô số vì sao. “ Đó là tất cả những gì thuộc về mình,” em nghĩ. “Tất cả những gì trong mình, chính là mình!". Thế là em mỉm cười và quay vào ngủ giữa một tương lai xám xịt!
- NGHỀ DẠY HỌC!
"Dạy học là nghề nghiệp. và với phụ nữ,là thiên hướng tự nhiên. Bởi vì gần như (100%), không có phụ nữ nào được giáo dục thật kỹ lưỡng hoặc được đào tạo bài bản cho nghề "dạy dỗ con cái". Điều này cần thiết trong cuộc sống. Và thật thích hợp nếu con gái cũng học một khóa Sư phạm ở trường Đại học về cách dạy và quản lý những đứa trẻ. Việc học tập này chuẩn bị cho con gái một nghề nghiệp, một vị trí xã hội và một cuộc sống gia đình ở mức cao nhất có thể. Không có khoảng thời gian nào bị lãng phí trong quá trình đào tạo này, ngay cả khi học viên trong các lớp Sư phạm đó không bao giờ chọn để trở thành giáo viên chuyên nghiệp'. Ngày nhỏ, cô từng nghe các bà, các cô nói chuyện trong các dịp nhà có giỗ. Nhưng một đứa học trò cấp 3- đủ thông minh và giỏi- thường không thích trở thành giáo viên, đơn giản: nghành nghề này "nghe không được trí tuệ lắm". Các cô gái thường có bản chất: cao ngạo, mơ mộng hảo huyền. Năm mười tám tuổi, cuộc đời cô bé có một bước ngoặt: Cô theo đuổi việc học ở trường Đại học Sư phạm-vì miễn học phí- một cách nghiêm túc. Những người trong gia đình, phần nào đó, tự hào về những thành tích của cô. khuyến khích cô học hành đến nơi đến chốn. Một người Thầy ở trường Đại học đã nói đi nói lại nhiều lần::"Bạn có một tiêu chí không thể sai sót để đánh giá sự thành công của chính mình và công sức của thầy cô". Nếu trong lòng bạn: cảm nhận được sự nhạy bén hơn so với một chân lý nào đó, có sự trân trọng sâu sắc hơn đối với một vẻ đẹp thuần khiết, có sự kính trọng hơn đối với những người có đức hạnh chuẩn mực, có tình cảm nồng ấm hơn đối với điều thiện lành. => công sức của bạn bỏ ra là vô cùng thành công. Nếu những thành tựu của bạn, dù đa dạng, rộng lớn đến đâu, lại khiến bạn: trở nên kém dễ mến và kém gần gũi với những người thấp hơn mình, kém trong sáng hơn trong tư tưởng, kém khoan dung hơn với người khác, kém tận tâm hơn với công việc, => công sức của chúng ta đã vô ích, và việc học tập của bạn cũng vậy .. Ở trường Đại học, cô không có nhiều thời gian để mơ mộng! Việc học hành ngày càng sâu sắc và cần kiên trì hơn. Cô thường đọc sách đến tận khuya sau khi bóng đèn ne-on của phòng kí túc xá chung tắt, cô ngồi bên cửa sổ hít thở ánh trăng! Cô càng lúc càng say mê lĩnh vực mà cô đang học, và nó cũng cuốn hút cô. Cô đọc sách vào giờ nghỉ trưa, sáng sớm, cả những ngày nghỉ—cho đến khi thân hình gầy gò, khuôn mặt xanh xao. Cô bị thôi thúc bởi một khát vọng tìm kiếm tri thức. Ở trường Đại học, cô gặp nhiều người Thầy- mỗi người lại như là một cuốn sách chứa dựng những ảnh hưởng ngọt ngào, những cuốn sách sâu sắc và bền vững hơn bất kỳ tác phẩm nào của những ngòi bút mà cô đã đọc ở thư viện. Đó là lý do tại sao quyết tâm trở thành một giáo viên của cô lớn dần, lớn dân sau 4 năm đại học và bắt đầu chín muồi. Giáo viên- người không chỉ để truyền đạt kiến thức, thông qua kiến thức, vun đắp tình yêu học hỏi, kết nối tình yêu giữa người và người, và khẳng định lần nữa những chân lý đã có từ trước là đúng. Cô muốn tiếp xúc với thế giới chứa đựng những vòng tròn tri thức kỳ diệu vô tận. Cô muốn có được cái nhìn cao hơn về cuộc sống, tiếp nhận trọn vẹn hơn di sản của loài người. Người Thầy có thể giúp trò kết nối mạch ảnh hưởng tinh thần này. Tài sản tri thức được tạo dựng thông qua việc hướng dẫn hay sự giáo dục của người Thầy. Thế giới ngày ấy có nhiều người Thầy tận tâm như vậy. Họ luôn coi trọng công việc của mình, họ không hề bị thúc ép bởi đồng tiền. Họ đã chọn nghề này với niềm đam mê thật sự. Bất kể chức năng của họ nằm trong lĩnh vực giáo dục nào, người ta đều thấy ở họ một sự tìm tòi sâu sắc đầy cảm hứng về những mối quan tâm cao nhất của nghề nghiệp. Có thể nói, các giáo viên của đất nước này đang nắm giữ tương lai của đất nước trong tay họ. Sự nhiệt thành mà họ hiện đang thể hiện trong việc nỗ lực khai sáng và củng cố bản thân là một chỉ số về khả năng tiến bộ của quốc gia theo mọi hướng lý tưởng. Hệ thống trường học mang lại sự đa dạng và linh hoạt, cơ hội thử nghiệm và sự cạnh tranh gay gắt với sự độc lập quản lý của rất nhiều trường phổ thông, cao đẳng, đại học. Sự tương tác qua lại giữa học sinh và giáo viên; sự cạnh tranh giữa họ, mối quan hệ hữu cơ tốt đẹp của họ với các trường đồng cấp, truyền thống giảng dạy trong các trường được phát triển từ các chương trình, kế hoạch, phương pháp giảng dạy cụ thể. Và giống như mọi nghành nghề khác, cũng có những giáo viên phải gánh vác trách nhiệm tài chính gia đình nặng nề, coi nghề đi dạy chỉ là phương tiện kiếm sống. Họ sẵn sàng gác sách giáo khoa sang một bên, đóng bàn lại khi vận may mỉm cười. Họ xem ngày làm việc kết thúc lúc bốn giờ chiều, và hạnh phúc của họ đến vào buổi bình minh của kỳ nghỉ. Điều tối thiểu với tư cách là giáo viên cần làm thực hiện việc dạy học một cách có phương pháp và có trách nhiệm. Xét cho cùng, giáo dục bao gồm việc tổ chức các nguồn lực trong con người, các năng lực hành vi giúp con người thích nghi với thế giới xã hội và vật chất của mình.
- TRÍ TUỆ
Nỗ lực đầu tiên của trí tuệ là liên kết tên của các vật thể với hình ảnh chúng được nhìn thấy. Khi bạn hướng sự chú ý của bé đến bất kỳ vật thể nào, hãy nói tên của vật thể đó một cách chậm rãi và rõ ràng. Sau vài lần, bé sẽ nhận ra vật đó bằng tên của nó; và nếu bạn nói "Chó" khi con chó không có trong phòng, bé sẽ thể hiện rằng bé hiểu ý bạn bằng cách nhìn xung quanh tìm kiếm con chó. Dần dần, bạn có thể thêm một vài từ. Bé sẽ sớm học cách lặp lại câu "Con chó nhỏ ngoan ngoãn"; và mặc dù bé có thể chưa hiểu chính xác thế nào là "ngoan", nhưng giọng điệu và cách nói của bạn sẽ khiến bé cảm thấy đó là điều dễ chịu. Khi bạn hướng sự chú ý của trẻ đến một sinh vật sống, tốt nhất nên kèm theo đó là những lời âu yếm dành cho con vật; điều này sẽ khơi dậy tình cảm cũng như suy nghĩ của bé. Khi dạy trẻ nói, nên sử dụng giọng điệu nhẹ nhàng, trầm ấm. Tập cho đứa bé thói quen quan sát, tìm hiểu lý do của mọi việc, chú ý đến những vật xung quanh hay những thứ chúng tiếp xúc, Bằng cách đó, bạn tạo cho trí óc chúng những thói quen năng động. Nếu tinh thần ham học hỏi được khơi dậy, sớm muộn gì nó cũng sẽ tìm ra cách để thỏa mãn bản thân; và như vậy, đứa bé ham học hỏi sẽ trở thành một người năng động và có năng lực. Khả năng phán đoán tốt, lòng nhân ái và sự kiểm soát bản thân một cách thường xuyên là cần thiết trong việc giáo dục trẻ em. Việc dạy trẻ học thuộc lòng không phải là điều thiết yếu, đó quả là một lý do yếu kém. Sau khi các bà mẹ đã hoàn thành việc nhà trong ngày và ngồi xuống để "nghỉ ngơi" bên con cái, họ thường dành thời gian chơi đùa với con. Lắc lục lạc, kéo xe nhỏ hoặc lặp đi lặp lại câu "vỗ tay, vỗ tay". Điều này thật tốt và không nên bỏ qua. Nhưng nên kết hợp những trò chơi này với những hoạt động khác để giúp trẻ hình thành thói quen tư duy. Đồ chơi giúp trẻ giải trí trong chốc lát, nhưng trẻ sẽ nhanh chán, và khi không nghe thấy hay nhìn thấy chúng, trẻ sẽ không có gì để suy nghĩ. Trong khi tung bóng, bạn dừng lại và nói, "Quả bóng này tròn; cái bàn này vuông– điều đó sẽ giúp trẻ có điều để suy nghĩ. Khi có đồ chơi mới, trẻ sẽ tự hỏi xem nó tròn hay vuông. Không nên nói với bé nhiều hơn một điều cùng một lúc, hoặc đi sâu vào bất kỳ giải thích chi tiết nào. Việc làm cho sự chú ý của trẻ nhỏ bị phân tán là điều không tốt. Chỉ cần bé biết rằng quả bóng tròn và cái bàn hình vuông là đủ. Khi bé đủ lớn, bạn có thể giải thích cho bé rằng hình vuông luôn có các cạnh bằng nhau, và cạnh của một vật tròn luôn cách đều tâm. Một ngày khác, nếu bạn cho bé xem cuộn len của mình và hỏi bé xem nó tròn hay vuông, rất có thể bé sẽ trả lời đúng. Nếu bé nhớ được điều bạn đã nói, trái tim bé nhỏ sẽ rất vui. Nếu bạn đáp lại câu trả lời của bé bằng một nụ cười và một nụ hôn, chắc chắn bạn đã góp phần rất lớn trong việc khơi dậy khả năng quan sát của bé. Vào một dịp khác, nếu bạn xoay một đồng xu để mua vui cho bé, bạn có thể dừng lại và nói: "Đồng xu này tròn cũng như quả bóng; nhưng đồng xu thì dẹt, còn quả bóng thì không dẹt". Nếu đứa nhỏ đặt tay lên đồng xu, bé sẽ cảm thấy nó dẹt. Nếu bé đặt tay lên quả bóng, bé sẽ thấy nó không dẹt. Giờ thì con bạn đã biết thế nào là dẹt rồi. Nếu đứa trẻ nóng lòng muốn xoay đồng xu và không thích nghe về hình dạng của nó, thì không nên làm trái ý của bé. Chúng ta không bao giờ nhớ rõ những gì mình không thích nghe; và việc ép buộc dạy dỗ dễ làm tổn thương tính khí, tạo ra sự ác cảm sớm đối với kiến thức. Chúng ta thường quên rằng những thứ quen thuộc với chúng ta lại hoàn toàn xa lạ với một đứa trẻ nhỏ. Có thể biến việc ăn bánh mì thành một phương tiện giáo dục thú vị. Khi ăn một miếng bánh mì, có thể đặt và trả lời những câu hỏi sau: -'Bánh mì được làm từ cái gì?" -"Con không biết; nó được làm từ cái gì vậy mẹ?' -'Nó được làm từ bột lúa mạch, đôi khi là bột mì.' -'Bột lúa mạch được làm từ gì?' -'Nó mọc trên đồng ruộng. Người nông dân gieo trồng nó xuống đất, chăm sóc để nó sinh trưởng.' Chủ đề đặt câu hỏi là một tinh thần không nên bị ngăn cản.Nhưng trẻ em cần được dạy rằng: không phải lúc nào cũng có thể được đáp ứng mọi thắc mắc. Nếu bạn đang bận việc khác và những câu hỏi của chúng gây xao nhãng, hãy suy nghĩ một chút: 'Bây giờ mẹ đang rất bận. Mẹ không thể để ý đến con được. Con hỏi mẹ khi mẹ rảnh, mẹ sẽ giải thích với con về việc đó.' Đừng nói: 'Sao con lại làm phiền mẹ thế. Mẹ ước gì con đi chỗ khác và im lặng!' Một số trẻ, vì được đáp ứng, được khen ngợi và quá mức về sự nhanh nhẹn hoặc thông minh của mình, sẽ hỏi nhiều câu hỏi vô bổ và hỗn xược. Tính cách này cần được ngăn chặn kịp thời và dứt khoát; vì nó là mầm mống của sự phù phiếm và giả tạo. Toán học có thể sớm trở thành một trò chơi thú vị; vì trẻ em có thể nhanh chóng học cách đếm que hoặc viên bi, và biết còn lại bao nhiêu nếu bạn lấy đi một số lượng nhất định. Những loại thông tin được truyền đạt, cũng như số lượng, nên phụ thuộc vào độ tuổi, trí thông minh và sự tiến bộ của trẻ; những điều mà không ai có cơ hội quan sát và hiểu rõ bằng một người mẹ. Hệ thống sử dụng tất cả những sự việc thường ngày trong cuộc sống để truyền đạt kiến thức và bồi dưỡng tâm hồn có thể được bắt đầu từ thời thơ ấu và tiếp tục cho đến khi trẻ trưởng thành. Ai cũng biết, thói quen hỏi han này rất phiền phức; vì không ai, dù kiên nhẫn đến đâu, cũng có thể luôn sẵn sàng trả lời vô số câu hỏi mà một đứa trẻ đặt ra. Nhưng cần nhớ: mọi điều tốt đẹp đều đi kèm với những bất tiện. Việc chăm sóc trẻ em đòi hỏi rất nhiều sự hy sinh và sự tự kiềm chế. Người phụ nữ nào không sẵn lòng hy sinh nhiều vì một lý tưởng như vậy thì không xứng đáng làm mẹ. Hơn nữa, người mẹ vô tâm, lười biếng, không chịu hy sinh, không chịu vất vả, con cái họ chính là người gặp nhiều rắc rối nhiều nhất sau này. Bởi vì những điều xấu mà chúng đã làm không được ngăn chặn ngay từ đầu sẽ ngày càng trở nên mạnh mẽ khiến họ không thể kiểm soát được. Tất cả các khả năng trí tuệ của trẻ em nên được trau dồi. Chúng nên được dạy yêu thích tri thức, nên được nghe về học vấn, về của cải và tất cả những phần thưởng vật chất khác, Nên nói với trẻ nhỏ rằng: 'Càng có nhiều kiến thức, con càng có thể trở nên hữu ích hơn khi trưởng thành.' Không khuyến khích trẻ nhỏ khoe khoang thành tích trước mặt người khác. Một số trẻ, vì được khen ngợi quá mức về sự nhanh nhẹn hoặc thông minh của mình, sẽ hỏi nhiều câu hỏi vô bổ và hỗn xược- nó là mầm mống của sự phù phiếm và giả tạo. Lòng ham danh vọng thái quá luôn là một cám dỗ mạnh mẽ đối với những bộ óc năng động; và càng nuôi dưỡng điều xấu này từ nhỏ, càng khó khắc phục./.
- MẸ và SỰ PHÁT TRIỂN Ở TRẺ NHỎ.
Tôi viết từ những gì mình quan sát, có cả đúng và cả những sai lầm trong dạy dỗ con cái và ngay trong nghành giáo dục mà tôi đang làm việc, trong thực tiễn của đời sống rất giản dị của mình. Người ta vẫn thường nói, một hòn đá ném xuống biển sẽ làm khuấy động ít nhiều mọi giọt nước trong vùng biển rộng lớn ấy. Ảnh hưởng mà chúng ta tác động lên tâm trí và trái tim của những người trẻ cũng vậy. Ai có thể biết được tác động của một nguyên tắc tốt đẹp được khắc sâu, một mối quan hệ thuần khiết và đức hạnh được vun đắp mạnh mẽ, một sự hướng thiện hiệu quả đến suy nghĩ và tình cảm? Nó có thể lan tỏa một ảnh hưởng tốt lành và thiêng liêng đến toàn bộ cuộc đời và toàn bộ tính cách của đứa trẻ. Động lực mà chúng ta truyền đạt có thể không chấm dứt ở người đầu tiên tiếp nhận nó: nó có thể truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, mở rộng và làm sâu sắc thêm ảnh hưởng của nó, vươn tới nhiều khía cạnh khác nhau. Cách nuôi dạy trẻ sơ sinh, cách đối xử khác nhau với trẻ sơ sinh có liên quan đến tính cách và khuynh hướng tương lai hay sức khỏe và khả năng phát triển của chúng. Lúc đầu, một đứa trẻ sơ sinh hoàn toàn không biết cách sử dụng các giác quan mà nó được trời phú: +nó không nhìn thấy các vật thể; +khi nhìn thấy chúng, nó không biết rằng mình có thể chạm vào chúng. +nó buộc phải trải qua quá trình học việc để làm quen với năm giác quan, +nó cần sự trợ giúp từng bước, sự trợ giúp này giúp nó phát triển nhanh hơn. +nó sẽ bối rối và mất tập trung nếu ai đó chú ý nó quá nhiều. +nó rất yếu đuối, cần được cung cấp một lượng nhỏ mỗi lần, và phải được nuôi dưỡng thường xuyên. Sự dịu dàng, kiên nhẫn và tình yêu thương là gần như tất cả trong giáo dục; đặc biệt là đối với những đứa bé yếu ớt- những đứa nhỏ vừa bước vào một thế giới mà mọi thứ đều mới và xa lạ với chúng. Sự dịu dàng giống như một bầu không khí ôn hòa; nó đi vào tâm hồn đứa trẻ như ánh nắng mặt trời rọi chiếu vào nụ hồng, từ từ nhưng chắc chắn, làm cho nó trở nên tươi đẹp và tràn đầy sức sống. Nên tránh mọi tiếng ồn lớn và chuyển động mạnh. Chúng gây đau đớn cho các giác quanvà làm phân tâm khả năng của trẻ. Nên thu hút sự chú ý của trẻ từ sớm, cho trẻ chơi với những đồ vật hấp dẫn– những vật có màu sắc tươi sáng đẹp mắt, nhưng không chói mắt, cùng những âm thanh dễ chịu, nhẹ nhàng. Hãy để trẻ quan sát những đồ vật hấp dẫn đó bao lâu tùy thích. Mỗi lần trẻ lật ngược, làm rơi và nhặt lại đồ vật đó, trẻ lại bổ sung thêm một điều mới vào vốn kinh nghiệm ít ỏi của mình. Khi khả năng tập trung của trẻ giảm, nó sẽ sớm thể hiện điều đó qua hành động của mình. Quá nhiều đồ chơi mới, dồn dập đưa cho trẻ, làm nó thêm bối rối. Trẻ không học được nhiều vì không có thời gian để làm quen với các đặc tính của bất kỳ đồ chơi nào. Sau khi tâm trí nhỏ bé của trẻ được kích thích bởi một đồ vật mới, hãy để trẻ được yên tĩnh, để trẻ tung hứng, xoay trở với đồ vật đó. Nếu trẻ ngước nhìn lên giữa lúc chơi, hãy luôn dành cho trẻ một nụ cười, để trẻ cảm thấy được che chở và hạnh phúc trong bầu không khí yêu thương. Điều quan trọng là không nên để trẻ chứng kiến sự giận dữ hay bất kỳ dục vọng xấu xa nào từ người lớn xung quanh nó. Bởi vì đứa nhỏ đến với chúng ta từ thiên đường, với tâm hồn bé nhỏ tràn đầy sự ngây thơ và bình an. Quy tắc đầu tiên trong giáo dục là người mẹ phải kiểm soát cảm xúc, giữ cho tâm hồn và lương tâm trong sạch, giữ vững tinh thần, sự thanh thản và thuần khiết của mình . Trạng thái của người mẹ ảnh hưởng đến con cái cả về tinh thần lẫn thể chất. Một đứa trẻ sơ sinh cũng sẽ đau buồn khóc nức nở khi thấy vẻ mặt đau khổ của mẹ; nó không thể nào hiểu biểu hiện này có nghĩa gì, nhưng nó cảm nhận có điều gì đó đau đớn—trạng thái của mẹ ảnh hưởng đến nó. Đứa nhỏ cần cảm nhận được sự che chở của mẹ mình càng nhiều càng tốt. Nó biết mẹ là người bảo vệ tự nhiên của mình. Sự hiện diện của người mẹ ở gần sẽ mang lại cho nó cảm giác an toàn và được bảo vệ, điều này vừa có lợi cho hạnh phúc của đứa trẻ sau này, vừa có tác dụng tích cực đến tính khí của nó khi trưởng thành. Bản năng của người mẹ dạy cho con tình yêu thương; nhưng tình yêu thương của người mẹ đôi khi thất thường. Những lo toan từ cuộc sống làm người mẹ phiền muộn hoặc nản lòng. Mẹ không mỉm cười với con khi con chăm chú nhìn mẹ. Mẹ thiếu kiên nhẫn với sự quấy khóc của con. Điều đó làm tổn thương con trẻ. Việc bảo vệ các cơ quan cảm giác ở trẻ sơ sinh là bước đầu trên con đường của Sự phát triển toàn diện ở trẻ em!
- NHỮNG CÂU THƠ ĐỒNG QUÊ
Hầu hết mọi người không dễ chấp nhận cuộc sống ở thôn quê. Nó buồn tẻ, đơn điệu, khó khăn. Không có "xã hội", không có tin tức. Nhiều ngày trôi qua một cách uể oải, không có sự kiện sống động thú vị nào diễn ra. Ngược lại với nhóm người trên, có nhiều người thấy cuộc sống nông thôn “bình lặng và thật ngây thơ": Thị trấn, Trường học mẫu giáo, mái Chùa là phạm vi thích hợp của vẻ đẹp tinh tế: Về những giấc mơ huyền ảo, đầy chất thơ. Về những cảnh quan tươi đẹp nơi có đồng cỏ và dòng suối rì rầm. Về những dãy núi nhấp nhô và những người chăn trâu, Về những cánh đồng lúa non xanh mướt, những lùm cây rợp bóng mát Chim chích chòe, chim họa mi hót ở những khu vườn vắng vẻ. Và hít một hơi, chẳng ai ghen tị! Hãy để sự si mê dừng trước vườn tược, ao cá, chòi nghỉ mát. Hãy để ánh mắt dừng lại ngắm nhìn: -những cảnh tượng ngoạn mục trên bầu trời hiếm gặp. -nơi tấm màn cầu vồng được trang hoàng như cô dâu rực rỡ, -nơi ánh trăng xinh đẹp treo trên bầu trời hình vòm. trang điểm cho màn đêm lấp lánh như mạ vàng bởi những tia sáng bằng bạc của mình. Không có ồn ào làm xáo trộn sự yên bình ở nông thôn, Nơi suối chỉ rì rầm, gió chỉ khẽ thở. Nơi những chú vịt du dương lướt nhẹ trên dòng sông lững lờ, Trong khi những con chim từ giàn hoa giấy và lùm hoa nhài Cùng nhau chúc mừng lễ cưới hạnh phúc và tình yêu không ai ghen tị của họ. Mùa ôn hòa, những ngọn đồi nhấp nhô tĩnh lặng đầy hoa. Những cây cọ hiện ra đầy vẻ uy nghi. Và tỏa hương thơm ngát với những cơn gió ngọt ngào của năm xoay vòng./.
- TUỔI NĂM MƯƠI
Thành thật mà nói, nếu không viết vài dòng nàò đó thì tuổi năm mươi gần như không có ý nghĩa lắm trong cuộc đời tuổi trẻ của tôi. Tôi nhớ một quảng cáo đồ lót rất hay, miêu tả một cảnh tượng kiểu "từ lúc sinh ra đến lúc chết". Một đứa trẻ chập chững biết đi ở một đầu cầu của cuộc đời và một người phụ nữ lớn tuổi ở đầu cầu bên kia, cùng những người phụ nữ ở nhiều độ tuổi khác nhau mặc đồ lót rải rác ở giữa. Tất cả đều mặc những chiếc đồ lót đẹp và thoải mái, và cây cầu mà họ đang đi qua cao nhất ở giữa. Quảng cáo gợi ý rằng một người phụ nữ leo lên cây cầu cuộc đời trong nửa cuộc đời của mình rồi đi xuống cho đến khi cô ấy không cần mặc đồ lót nữa, vì những hoàn cảnh nằm ngoài tầm kiểm soát của cô. Ý tưởng về cây cầu cuộc đời hay ngọn đồi cuộc đời, với bốn mươi năm leo dốc rồi bốn mươi năm xuống dốc, hoàn toàn là không thực tế lắm. Ở tuổi năm mươi, tôi không có cảm giác mình đang bắt đầu xuống dốc, hay đã lên đến đỉnh của bất kỳ ngọn đồi nào. Nếu bạn muốn gọi cuộc đời là một ngọn đồi, tôi sẽ nói rằng tôi thấy con đường phía trước vẫn dốc lên đều đặn, thoải mái và dễ chịu như khi tôi hai mươi tuổi. Và đỉnh của nó thì lại quá xa so với vị trí hiện tại của tôi, và quá cao đến nỗi tôi thậm chí không thể nhìn thấy nó. Cuộc sống chỉ mới bắt đầu trở nên thú vị. Nếu cuộc sống là ngọn đồi cuộc đời : -Tôi đã viết một bài thơ đầy suy tư, kể về việc tôi đã lên đến đỉnh đồi và giờ đây nhìn thấy con dốc dài chạy xuống thung lũng, hướng về dòng sông mà ai cũng phải vượt qua. -Tôi đã hát lên vài câu về cảnh hoàng hôn và tiếng chim bồ câu gù trong khu vườn nhỏ yên tĩnh, xinh xắn, -Tôi nói rằng: tôi đang vác chiếc ba lô nặng trĩu trên vai với cả hy vọng và cam chịu cho chặng đường xuống dốc mệt mỏi cuối cùng. -Tôi viết thêm vài câu về việc chân tay mệt mỏi về trí nhớ giảm sút, tài năng bắt đầu cạn kiệt và những sợi tóc bạc đáng kính... Thực tế là, ngoại trừ cuốn lịch, tôi không biết mình năm mươi hay ba mươi tuổi. Xét theo cảm giác hiện tại, tôi vẫn tiếp tục leo dốc, cho đến khi—có thể là cả vài chục năm nữa—tôi mới đến được một điểm cao nhất của ngọn đồi mà tôi đang hướng tới. Ở tuổi năm mươi, tôi cảm thấy mình giống như một người lái xe trẻ tuổi vừa mới nhuần nhuyễn được được việc đánh lái vô-lăng. Cho đến bây giờ, tôi vẫn chỉ là một người mới vào nghề: -dừng lại để chỉnh chiếc ghế ngồi cho vừa tầm, -suy nghĩ về những việc mình định làm, -nghiên cứu sách chuyên nghành dày cộm, -loay hoay tìm cách xác định mình muốn đi đâu, -tại sao mình muốn đến đó, và làm thế nào để đến được đó nhanh nhất có thể.... Hôm nọ tôi lấy ra một bức ảnh cũ, bức ảnh tôi chụp năm 1997 khi tôi hai mươi sáu tuổi. Tôi nhớ lại mình đã phiền muộn như thế nào vào thời điểm đó. Ví dụ, tôi thường thức trắng đêm lo lắng về công việc làm, về các mối quan hệ sau khi kết hôn. Tôi từng tự hỏi làm sao mình có đủ can đảm để gặp những người bên nhà chồng. Nỗi bất đắc dĩ khủng khiếp ấy hiện ra trước mắt tôi, khiến tôi tràn ngập suy tư và dằn vặt, gây ra những cơn ớn lạnh và nóng bừng, và làm tôi khốn khổ suốt nhiều năm. Mái tóc cũng là một nỗi lo lớn của tôi thời đó. Ở tuổi năm mươi, những cơn mỏi mệt hiếm hoi mà tôi gặp phải, có thể nói, đã trở nên quen thuộc. Chúng như những người bạn cũ; nếu chúng biến mất, tôi sẽ nhớ chúng. Tôi sẽ không còn là chính mình nếu thiếu chúng. Ở tuổi năm mươi, sức khỏe tổng quát của tôi vẫn tốt. Kính mắt phù hợp đã điều chỉnh được chứng loạn thị từng gây ra những cơn đau đầu cho tôi vào mười mươi năm trước. Tôi vẫn ăn ngon miệng. Tôi tận hưởng mọi thứ trong cuộc sống nhiều hơn bao giờ hết. Tôi tự tin hơn. Tôi biết mình có thể làm được gì, và tôi không sợ làm điều đó. Ở tuổi năm mươi, tôi đã có kiến thức chuyên môn của nghành Sinh học rất tốt và biết mình muốn làm gì trong lĩnh vực này. Tôi cần rất nhiều thời gian cho việc đó; tôi không kỳ vọng sẽ làm được điều gì quá lớn lao cho đến khi thực sự có thời gian rảnh rỗi. Để thực hiện được ước mơ này, tôi cần kiếm nhiều tiền hơn trong hiện tại, Ở tuổi năm mươi, tôi muốn trồng một vài loài hoa thực sự. Tôi muốn có một luống hoa hồng thơm nhiều màu sắc thu hút mọi người từ khắp nơi đến và khiến họ phải năn nỉ xin cây giống. Ở tuổi năm mươi, tôi sẵn sàng bắt đầu sự nghiệp viết lách nghiệp dư của mình. Trong vài năm qua, tôi đã thử nghiệm và cố gắng định hướng, học hỏi xem cuộc sống thực sự là gì. Tôi đã làm một số việc khá thô sơ, thiếu kinh nghiệm, nhưng điều đó đáng giá vì một người trẻ tuổi phải trải qua giai đoạn thử nghiệm. Cần thời gian để quyết định mình thực sự muốn làm gì và làm như thế nào./.
- NGÀY THÁNG TƯƠI ĐẸP.
Luôn có một phẩm chất tốt đẹp đặc trưng, dễ nhận biết nào đó ở những người rộng lòng với những người xung quanh và luôn muốn giúp đỡ người khác. Ông là một người hiền lành. Ông là một người đàn ông tầm vóc trung bình, vai rộng, nước da vàng hoe, với nhiều đốm tàn nhang nhỏ, như thể có rất nhiều con mắt đang nhìn người đối diện. Lưng ngực ông thẳng khi ngồi. Hình dáng đó đã tiết lộ trái tim trong sáng, phong thái ngay thẳng của ông. Và lời nói với chất giọng trầm ấm của ông chứa đựng những hạt giống quý giá. Một người như vậy sẽ rất may mắn nếu được thân thiết- tôi thầm nghĩ trong lần gặp đầu tiên. Ông đã dành cả 4 mùa trong năm cho công việc vĩ đại nhất. Ông thường ngồi ở thư viện trường từ sáng sớm đến tối muộn cùng các học trò yêu quý của mình học tập và thi cử. Bên ông, không ai được phép thờ ơ với bổn phận của mình.... Nhưng xã hội không như vậy! Chính nhờ tình thế thuận lợi mà phụ nữ vẫn tự tin chia sẻ mọi suy nghĩ và kế hoạch bí mật của mình hơn đàn ông. Cũng từ đây, biết bao nhiêu người tốt đã bị những kẻ xấu xa may mắn hủy hoại. Thế giới này vẫn luôn đầy rẫy những kẻ như thế. Có những người miệng luôn mỉm cười để tạo niềm tin và chị ta có thể che dấu sự lừa dối của mình một cách ngoạn mục. Người khác thì thận trọng gõ chân, thẳng thừng chê bai tất cả, để bằng "tâm hồn chân thành" của mình, anh ta có thể nổi bật giữa những kẻ vô giá trị; Cũng có người thiết lập các mối quan hệ không ngừng nghỉ cho đến khi anh ta chứng minh được rằng: Hãy mạnh dạn phó thác con đường lên thiên đường của mình cho anh ta. Thế là tất cả của cải làm ra sau những năm tháng dài miệt mài vất vả, nhiều người cũng phó thác luôn cho anh ta..... Cuối cùng: Không có người phàm nào mà chúng ta tin tưởng hơn chính mình. Không ai yêu thương chúng ta hơn cha mẹ mình. Anh ta tiết lộ cho chúng ta những tài năng xuất chúng mà chúng ta hầu như không ngờ tới, điều này dĩ nhiên chỉ giúp chúng ta mở rộng tầm mắt. Và: chỉ những người sâu sắc mới có thể hiểu được cách mà Bụt thỉnh thoảng gửi đến cho chúng ta những người thầy!
- VẠN VẬT QUANH CHÚNG TA
Tôi vẫn thường bày tỏ lòng biết ơn và sự nhẹ nhõm khi đi ngang một vùng đất, vùng núi đồi hay một cánh rừng nguyên sinh, những nơi vẫn lưu giữ vẻ đẹp thuần chất thiên nhiên. Cảm nhận của tôi về sự vô tận của rừng và đồi núi trái ngược với sự vô thường ngắn ngủi của con người Mảnh đất vững chắc: nơi bàn chân bụi bặm sải bước, nơi một người ngả đầu khi mệt mỏi nơi như thể người ta đang ngồi trong lòng mẹ. Rừng sẽ không cô đơn: khi con người vội nhanh qua mà không để lại dấu hiệu nào, chỉ những thanh gỗ sẫm màu đang mục nát, với ngọn đồi cùng sự im lặng với tiếng vo ve cổ xưa của nó với dãy núi xanh mướt và bầu trời nóng bỏng đẹp như tranh vẽ, Rừng hòa quyện với dòng chảy của con suối róc rách Rừng hòa quyện với luồng không khí đang lưu thông, và rễ cây, đất đá Rừng không thấy cô đơn giữa sự bao la thỏa mãn của thiên nhiên. Tôi nhận ra: ngày nay con người ngày càng rời xa thi ca của thiên nhiên- vì họ đang sống trong một một thế giới của những dải bê tông và cảnh quan được rải nhựa đường, một thế giới của những siêu xa lộ xé toạc vùng hoang dã như người làm vườn nhổ cỏ dại, một thế giới của sự điên cuồng quyền lực được tượng trưng bởi chiếc máy ủi cắt xén chính đất đai và biến những cánh đồng từng nở hoa và sườn đồi xanh tươi thành những mảnh đất trơ luống cày. Con người chỉ nhìn thấy thiên nhiên nhiều nhất là hai hoặc ba tuần mỗi năm qua kính chắn gió của một chiếc xe hơi chạy bon bon 100km/1 giờ trên đường cao tốc bốn làn xe, hay trong những khu cắm trại đông đúc ở một trong những công viên của thành phố, hoặc khu nghi dưỡng được nhân tạo hóa dành cho khách du lịch. Ta có thể mong đợi sự giao hòa nào giữa người với thiên nhiên? Bao nhiêu thiên nhiên được cư dân quan sát giữa những tòa nhà chọc trời ở Sài gòn hay Hà nội? Bao nhiêu thiên nhiên ngay cả giữa những bãi cỏ được cắt tỉa cẩn thận và những con đường bê tông uốn lượn gọn gàng ở các khu ngoại ô của thành phố chúng ta? Những người yêu và ngắm nhìn thiên nhiên có thể vẫn còn, nhưng họ chỉ là một thiểu số đang ngày càng thu hẹp dần. Những người sành điệu thành thị, mắt nhìn chằm chằm vào ánh đèn ne-on và màn hình smart phone sẽ khó bắt được tần sóng âm thanh của những bản nhạc mang bản chất thi ca của thiên nhiên. Họ nghe những âm thanh từ những loài động, thực vật hay côn trùng như một thứ gì đó phi thực tế. Trong thế giới luxury nơi đô thị phồn hoa, họ sẽ thấy mình thật khôn ngoan. Họ sẽ chế giễu những người với gương mặt mặt say mê ngắm nhìn vẻ đẹp của sắc cầu vồng trên bầu trời sau cơn mưa rào. Họ sẽ cười nhếch môi với một người đang nhẹ nhàng quan sát một cánh bướm đong đưa trong vườn hoa đầy màu sắc... Thơ ca được viết bởi chính thiên nhiên là có thật, và sẽ tiếp tục là có thật. Vì nó được xây dựng trên những thực tại đã có từ trước khi con người xuất hiện. Chác chắn nó sẽ trường tồn hơn con người. Trong một hoặc hai giờ: -Chúng ta có thể đi quanh co trong sương mù hoặc dưới ánh nắng mặt trời, hoặc dưới bóng lá dọc theo một trong nhiều con đường mòn vòng quanh giữa những cây gỗ, hoặc băng qua những sườn dốc mọc đầy bụi rậm. -Chúng ta có thể đến một điểm nào đó trên sườn núi, nơi chúng ta có thể dùng bữa trưa trên một hòn đá bằng phẳng bên bụi dương xỉ đã ngự trị ở đó, được che chở với âm nhạc róc rách của làn nước suối trong vắt. -Chúng ta cũng có thể nhìn chằm chằm vào khung cảnh rộng lớn trước mặt của cánh đồng ruộng lúa đang ngả màu nâu vàng báo hiệu vụ mùa thu hoạch sắp đến. -Và biển xanh bao la, và vịnh với làn sóng lăn tăn. -Hoặc leo lên những ngọn tháp cao hai trăm mét cùng những cây cọ, với thân cây màu nâu và những cành cây có lá vươn dài như cánh quạt.... -Ánh mắt, đôi tai chúng ta sẽ dừng nơi: một con chuồn chuồn đang ngủ say, một chú chích chòe con đang tập hót những nốt nhạc ngắn. Một đôi lần chú vội ngưng đột ngột để sửa lại giọng vì chú hót sai tông. một con cá bơi ngược dòng nước của kênh nhỏ, một con bọ nước lướt trên mặt hồ yên tĩnh, một bông hoa nở vàng rực trên đỉnh ngọn một thân cỏ dại khẳng khiu, khô đét ở kẻ tảng đá ven đường, một góc rừng thông dựng thẳng tắp như học sinh đang xếp hàng chào cờ mỗi sáng thứ hai đầu tuần ở sân trường học ... Sự phấn khích trong trẻo, niềm vui rạng rỡ của những chuyến đi bộ đó là chất liệu làm giàu tâm hồn con người. Chúng ta không thể cấm đoán bàn tay khối óc của thiên nhiên bằng mệnh lệnh như phê bình hoặc khiển trách. Chúng ta không thể cấm đoán nhà thơ viết những vần thơ về niềm vui hay nỗi buồn, về tôn giáo hay tình yêu. Điều chúng ta có quyền yêu cầu ở nhà thơ, cũng như tất cả các nhà văn -khi viết về thiên nhiên- là động lực đằng sau tác phẩm của họ phải chân thật; rằng những bài thơ phải dựa trên kinh nghiệm thực tế, quan sát thực tế, cảm xúc thực tế, chứ không phải được rút ra từ việc anh ta đọc các nhà thơ khác hay từ ý tứ của AI. Nhưng: Liệu anh ấy có thể truyền tải được những ấn tượng đến với người đọc hay không? liệu động lực và kỹ năng của anh ấy có ngang bằng nhau hay không? Thông điệp của anh ấy có dễ hiểu và chấp nhận bởi cộng đồng hay không?. . Và các câu hỏi này phải được quyết định khách quan bởi 01 vị trọng tài vĩ đại , /.
- THÀNH PHỐ CỦA NHỮNG NGÀY BỆNH DỊCH.
Một thứ gì đó bên trong tôi đã thay đổi vào khoảnh khắc tôi nghe tin 4 người trong gia đình một người chị -tôi quen biết đã lâu- mất vì COVID19. Đặt điện thoại xuống bàn sau cuộc gọi, tôi lẩm bẩm: vậy là mình đang ở giữa thế giới của bệnh dịch thật rồi. Cảm giác không giống như bước vào một khủng hoảng xã hội xa xôi mà tôi đã từng đọc trong nhiều tài liệu lịch sử. Cảm giác như tôi đang bước vào nỗi sợ hãi yên tĩnh của thời gian, nỗi sợ hãi đi nhanh hơn sự thật, nỗi sợ một cuộc sống bình thường bị sụp đổ. Thành phố nhộn nhịp 24/24 nằm về phía nam của dải đất hình chữ S đã đóng cổng. Tôi nhận ra những con đường, những góc phố từ trong mỗi cảnh tượng. Tôi nhận ra sự bất ổn, sự không tin tưởng, sự nhận thức đột ngột rằng cuộc sống có thể nghiêng ngả mà không cần cảnh báo. Thứ đã khiến tôi lo sợ ngay lập tức là mức độ đơn giản của thảm họa. Nó bắt đầu một cách lặng lẽ. Một vài cái chết âm thầm trong bệnh viện. Một vài lời thì thầm. Một vài quan chức khẳng định rằng tất cả đã được kiểm soát. Sự phủ nhận bình tĩnh rất quen thuộc đó làm cho ai nấy đều lo lắng. Khi dịch bệnh lan rộng, các con số về người chết mà cơ quan chức năng của thành phố thông báo có cảm giác đang sai sự thật bị rò rỉ. Điều này tiết lộ một vấn đề mà người dân nghi ngờ: cách nhà chức trách điều hành dịch bệnh. Bởi khủng hoảng không tạo ra bản chất con người mà là phơi bày bản chất thật của họ. Tất cả các Bác sĩ, Y tá,... bước lên tuyến đầu không phải vì họ mong đợi vinh quang mà bởi vì họ chọn lòng trắc ẩn khi nỗi sợ hãi trong lòng mọi người dân ở mức mạnh mẽ nhất. Họ kiệt sức. Tôi hiểu ra rằng, sự kiệt sức đó đã hòa vào xương cốt nhưng không phá tan ý chí họ. Họ là những người đã tìm kiếm sự sống sót, sự tốt đẹp mà không giả vờ rằng nó đơn giản. Họ đã chiến đấu trong sự khao khát với mục đích của nghề nghiệp mà họ đã lựa chọn. Nhiều bác sĩ trẻ, sau khi kết thúc bệnh dịch, đã kể cho tôi nghe: Vào thời điểm đó, anh ấy muốn trốn thoát và trở về với người mình yêu. Nhưng lại phát hiện ra rằng, những đau khổ xung quanh anh ấy sẽ không để anh ấy ngoảnh mặt đi. Khi đối mặt với một điều gì đó lớn hơn bản thân mình, anh ấy không phải là người lạnh lùng. Một siêu năng lực vô hình ngăn cản bước chân rời xa người bệnh, buộc anh phải ở lại bệnh viện với một thể trạng suy kiệt Bệnh dịch cũng cho thấy sự đau khổ tập thể. Nó cho thấy cách một thành phố có thể trở thành tấm gương: bộc lộ sự cô đơn, ích kỷ hay lòng tốt hay niềm hy vọng mong manh nào đó một cách bất ngờ. Nó cho thấy cách con người bám víu vào thói quen ngay cả khi sự thay đổi xung quanh đang diễn ra. Nó cho thấy nỗi đau lan rộng nhanh chóng trước khi một căn bệnh được đặt tên. Những khoảnh khắc đó khiến người ta hiểu: nỗi sợ hãi có thể chia rẽ cộng đồng như thế nào và sự đồng cảm đã rất chậm rãi trở lại khi thế giới bắt đầu chữa lành. Bệnh dịch nói lên cuộc sống đương đại với sự chính xác không ổn định. Nó hiểu rằng, khủng hoảng không chỉ là y tế mà còn là tình cảm, chính trị, tinh thần. Nó hiểu cách thông tin sai lệch sẽ phát triển bên cạnh nỗi sợ. Nó hiểu cách ly định hình lại con người, cách ly phá vỡ một tâm hồn yên tĩnh bên trong họ, và việc khao khát kết nối trở nên cấp thiết hơn bất kỳ phương thuốc nào. Bệnh dịch có thể rút lui, nhưng nó không bao giờ biến mất. Nó chờ đợi không phải trong bóng hình của thành phố hiện đại, mà là trong góc khuất của lòng người, nơi sự thờ ơ và vô tri với cái chết ở một vài thành phần trong xã hội loài người đang tồn tại. Bệnh dịch đến mang theo một lời cảnh báo, nhưng chúng cũng mang một sự dịu dàng kỳ lạ. Bệnh dịch nhắc nhở chúng ta rằng cuộc chiến dành cho sự tử tế không bao giờ kết thúc, khả năng can đảm của con người cũng vậy. Bệnh dịch vẫn còn căng thẳng vì nó không đơn giản là kể câu chuyện về một căn bệnh. Nó kể câu chuyện về nhân loại vấp ngã nỗi sợ hãi nhưng vẫn chọn trách nhiệm. Điều đó cho thấy rằng ngay cả trong những mùa đen tối nhất, có những người vẫn tiếp tục đi không vì lý do tiền bạc hay vinh quang. Họ vừa là tấm gương vừa là chiếc đèn lồng tỏa sáng, thắp sáng con đường phía trước, nơi mà mỗi người trong chúng ta có thể trở thành sau này./.
- MÙA LŨ 2025.
Sau đêm lũ quét, khu vực vùng núi Cây Cà (xã Tuy Phong, tỉnh Lâm Đồng) tan hoang - Ảnh: ĐỨC CƯỜNG -Tuổi trẻ Hãy tưởng tượng: "Một đứa nhỏ với cảm giác thường trực nhiều ngày liền là một cơn đói rỗng gặm nhấm trong bụng." "Một đứa nhỏ nơi cơn mưa dầm dề suốt nhiều ngày, lạnh rét liên tục, trong ngôi nhà đầy bùn đất, với bức tường có thể nhìn xuyên qua. " "Một người đàn ông lưng còng giữa dòng nước lũ, mang theo cả tiếng cười lẫn sự cô đơn trong lời nói, lặn tìm đứa con đã 3 ngày không liên lạc được ." "Một người phụ nữ ngồi trên chỏm mái nhà giữa một biển nước lũ mênh mông, đục ngầu, cuồn cuộn chảy, đứa con nhỏ trên tay, và bố mẹ già bên cạnh với gương mặt và ánh mắt rơi vào tuyệt vọng." "Mẹ bấu víu trên cửa sổ, người cha mù trượt tay chết trong dòng nước lũ; Con gái từ TP.HCM trở về Nha Trang mở cửa thấy cha chết ngập trong bùn đất" (Tuổi trẻ) "Một đứa trẻ lạnh cóng, đói khát..." Mỗi đứa trẻ, mỗi con người... mỗi khoảnh khắc.... Và ở đây, những vết đứt gãy có lẽ sâu hơn nhiều lần: Cuộc sống của người nông dân bị xé toạc giữa dòng sông lũ mở rộng; giữa đồng quê tĩnh lặng đầy gian nan; giữa những cuộc tìm kiếm sự thật và những trò chơi lừa dối. Những người nông dân chân chất buộc phải trở thành những thiên tài luôn có khả năng thích nghi cao trong mọi điều kiện sống khắc nghiệt. Đổi lại, khả năng thích nghi cũng là một lời nguyền: Con người có thể thuộc về khắp nơi nhưng rủi ro không thuộc về nơi nào cả. Những người nông dân đang tồn tại trong môi trường chứa đựng một bi kịch thật tinh tế. Ở đó họ đã sống sót với một cái giá không tả hết bằng bút mực. Những người nông dân dạy chúng ta hiểu về nỗi đau nối tiếp nỗi đau với từng nụ cười nhanh, từng bước chân chông chênh trên con đường dài dằng dặc phía trước mặt. Hình ảnh họ ám ảnh tâm trí chúng ta. Họ ở khắp nơi. Họ đi ngang qua chúng ta hàng ngày. Họ không đòi hỏi. Họ có một trái tim phi thường trong một cơ thể mỏng manh. Họ đang mang trên vai một gánh nặng vượt quá khả năng mà thế giới xung quanh hiếm khi dừng lại để nhìn thấy và cùng cảm nhận. Sự bất công - Sự dịu dàng Sự vĩ đại - Sự yếu đuối Tất cả đó đều ẩn sâu trong linh hồn mỗi con người. Những câu chuyện được kể không phải là xa xỉ. Lắng nghe và chú ý là một hình thức của tình yêu thương, là vũ khí chống lại sự vô tri, thờ ơ. Đừng mang một đôi giày cao gót điệu đà đi giữa những người nông chân đầy bùn đất. Đừng mặc một chiếc váy hay một bộ đồ thời trang sặc sỡ đi giữa những đứa trẻ mặt mũi nhem nhuốc đang bị cuốn theo vòng mưu sinh của gia đình chúng. Hãy làm gì đó để cuộc sống xung quanh của chúng ta tốt đẹp hơn: về văn hóa, về hệ thống giáo dục... Hãy là người bình dị với giọng hát mộc mạc trong tiếng nhạc vui tươi, lạc quan, yêu đời. Hãy là người bình dị thắp ngọn đuốc rực rỡ mang hơi thở của sự gần gũi và đầy tự tin vào bên trong của tâm hồn trẻ thơ. Hãy là người mang ánh sáng đến chuyến hành hương cuối cùng của một ông già... Đi từ cái gốc của vấn đề: Làm thế nào để có được sự thay đổi về cách các thế hệ trong tương lai suy nghĩ về trách nhiệm, công lý, sự đồng cảm, lòng trắc ẩn, đạo đức, luôn yêu thương và tôn trọng nhau?
- GIA ĐÌNH
Gia đình là nơi bắt nguồn của tình yêu thương, của sự tái sinh. Không phải gia đình nào cũng có nội hàm giống nhau, có khi nơi đó là địa điểm mà những thiệt hại bắt nguồn. Tôi đã đọc nhiều cuốn tiểu thuyết với nội dung về cuộc sống gia đình ở nhiều thời kỳ xã hội khác nhau. Đằng sau cánh cổng của mỗi ngôi nhà, những câu chuyện ồn ào cũng quan trọng như những câu chuyện bình lặng. Tất cả các gia đình hạnh phúc thường giống nhau; mỗi gia đình bất hạnh thường bất hạnh theo cách riêng của nó. Những cuốn tiểu thuyết mà các tác giả xây dựng ở đó một gia đình hạnh phúc sẽ chất chứa một niềm mê hoặc thuần khiết. Một cuốn tiểu thuyết bao bọc quanh bạn như một làn gió ấm ngọt ngào, nhắc nhở bạn lý do tại sao bạn lại yêu đọc sách ngay từ đầu. Một người phụ nữ trẻ đi xa gia đình của mình một thời gian, xa những ngọn đồi xanh và những nhịp điệu nhẹ nhàng của quê hương. Khi trở về nhà, cô cảm nhận bầu không khí mềm mại, trong vắt, tươi mát, tràn ngập hương thơm. Nơi nhỏ bé này tạo cho cô một tâm thế bình an hơn rất nhiều lần những nơi cô đã đi qua. Có sự kỳ diệu tinh tế trong cuộc sống của mỗi người ở những khung cảnh quen thuộc: nghe và thấy tiếng lá rì rào, nếm được vị sự thoải mái của ngôi nhà. Một buổi chiều mưa, một buổi tối yên tĩnh,... bất kỳ khoảnh khắc nào họ có được đều làm cho họ ghi nhớ rằng: Niềm vui lớn nhất của cuộc sống thường là niềm vui đơn giản nhất. Ngôi nhà như vậy cho họ quãng thời gian trưởng thành được xây dựng bằng những khoảng lặng yên bình, được chia sẻ bởi lòng tốt của các mối quan hệ sâu sắc nhất. Nơi này có thể tôn vinh cả con người hiện tại và con người họ đang trở thành trong tương lai. Lại có những cuốn tiểu thuyết dẫn mời bạn vào một điều gì đó nhiều kịch tính hơn. Một cuốn tiểu thuyết làm người đọc thấu hiểu được: đã có sự chịu đựng ẩn giấu trong những ngày bình thường dưới mái nhà mang màu sắc của 'hạnh phúc đủ đầy". Một người phụ nữ cảm thấy cuộc sống của mình quá nhỏ bé, quá an toàn, quá dễ đoán. Cô ấy đã kết hôn với một người đàn ông tốt bụng, đáng tin cậy. Cô có những đứa con trai và gái dễ thương, cô đã dành tình yêu thương trọn vẹn cho chúng . Cô có một gia đình tròn trịa trong ngôi nhà xinh xắn, một thói quen lặp đi lặp lại hàng ngày, một cuộc sống nhìn từ bên ngoài như thế là quá hạnh phúc. Nhưng người phụ nữ biết mình thật nhạt nhòa và đang dần biến mất trong chính ngôi nhà đó, Cô rất nhiều lần tự hỏi: -Liệu cô có làm lạc mất bản thân mình ở đâu đó trên đường đi? -Nếu cô đòi hỏi và mong muốn nhiều hơn nghĩa vụ và sự cống hiến của mình cho gia đình- nơi cô đang giữ vai trò là người mẹ, người vợ- liệu có ích kỷ quá không?. Nỗi cô đơn có thể tồn tại ngay cả trong mái nhà đủ đầy. Cô khao khát một thứ gì đó khác biệt hơn. Cô không thể kể tên được nó là gì. Trong gia đình này chứa đựng những lời nói nhẹ nhàng nhưng không bao giờ thể hiện được thứ tình cảm thiêng liêng hay đặc biệt nào; những lời nói ấm áp nhưng không bao giờ mang âm hưởng điệu đà hay lãng mạn nào. Cuộc sống của cô mặc dù thoải mái nhưng dường như vô trùng về cảm xúc. Cuộc sống nội tâm như vậy kéo dài ở nơi mà con người luôn cố gắng theo đuổi vẻ hạnh phúc bề ngoài thường sẽ dẫn đến sự đổ vỡ. Một mối tình bi kịch đã bùng nổ giữa người phụ nữ trẻ và một người đàn ông khác. Sự lạ lẫm choáng ngợp ngay lập tức có sức thu hút mãnh liệt. Một lực lượng siêu tự nhiên vô hình quét sạch mọi công ước xã hội và sự thận trọng trong từng cá nhân. Họ đầu hàng cuộc hôn nhân được xây dựng bằng công thức gần giống với nhà tù mà họ đang sở hữu. Cuối cùng cô buộc phải thú tội với gia đình. Cô từ bỏ chồng và con trai, con gái nhỏ để ở bên người tình mới. Nhưng cuộc đời hiếm khi có thể suy đoán được kết quả chính xác như của các phép tính cộng trừ nhân chia trong Toán học, càng không thể nào biết được phương hay chiều của các vật chất trong môi trường của chúng như trong Vật lý học; không biết sản phẩm thu được từ các phản ứng giữa các vật chất như trong Hóa học ... Sự tự do mà người phụ nữ vừa tìm kiếm được lại chứng minh cho một nhà tù kiểu mới khác. Xã hội, nơi có nhiều người đã từng yêu mến cô, giờ đây xa lánh cô. Người tình mới, dù yêu sâu đậm, vẫn là một phần của thế giới đó và không thể hiểu trọn vẹn sự lẻ loi của cô. Bị mắc kẹt giữa tình yêu cô dành cho người đàn ông đến sau và tội lỗi đau đớn khi bỏ rơi con cái, niềm đam mê của cô trở thành sự ghen tuông nhiều hoang tưởng. Cô ngày càng tuyệt vọng, xem mỗi hành động của người chồng mới như một sự phản bội. Suy nghĩ của cô đã ăn mòn, thu hẹp và làm giới hạn bớt các mối quan hệ xã hội của họ. Cuộc sống của họ chìm trong các cuộc cãi vã diễn ra hàng ngày, hàng ngày...không hồi kết. Một trong những kết luận nổi tiếng nhất trong tất cả các nền văn học về ngoại tình là cuộc khám phá sâu sắc về nền tảng hình thành tính cách, lối sống và suy nghĩ của con người. Điều gì sẽ xảy ra khi chúng ta xây dựng toàn bộ sự tồn tại của mình trên một niềm đam mê duy nhất: chiều chuộng trái tim và chạy theo tình cảm của chính cá nhân mình? Điều gì xảy ra khi chúng ta phản đối, trách móc ngược lại gia đình và xã hội: rằng chính bối cảnh mang cho chúng ta niềm bất hạnh? Điều gì có thể giúp những người trưởng thành tìm thấy ý nghĩa, niềm tin và sự kết nối trong một thế giới phức tạp và luôn thay đổi? Những nhà văn đã viết nên những kiệt tác về việc tìm kiếm tình yêu và những hình thức khác nhau mà nó có: Tình yêu hủy hoại Tình yêu xây dựng. Tình yêu là lối thoát, là ích kỷ Tình yêu là sự cam kết, là giàu lòng vị tha. .. Cuối cùng: Hạnh phúc gia đình thực sự không được tìm thấy trong sự theo đuổi ham muốn cá nhân nhiều kịch tính hay vẻ hào nhoáng bề ngoài. Hạnh phúc gia đình thật sự có được dựa trên một nền tảng đạo đức trong bầu không khí gia đình yên tĩnh, nơi mọi người cùng làm việc, cùng gánh vác khó khăn, cùng nhau xây dựng, cùng nhau kết nối một cuộc sống sâu sắc và chân thật./.
- MỘT LỰA CHỌN
Mỗi lần nghĩ về xóm nhỏ đó, cô lại nghĩ về điều này: Rằng cơn đói của một đứa trẻ còn khẩn cấp hơn các bài phát biểu của quốc hội. Rằng người nghèo không nên được thương xót từ xa, mà phải được hiểu từ bên trong. Thế giới không quay sang nhìn họ, cô đang nhìn cả thế giới xung quanh. Và cô đã ghi nhớ nó. Vào thời điểm đó, nỗi buồn lớn nhất trong cô không phải là lao động vất vả, không phài thiếu thốn vật chất. Nó là một thứ gì đó vô hình. Không ai nhìn thấy những câu chuyện nhảy múa trong đầu cô, ngọn lửa đang bùng cháy trong tim cô. Cô cảm thấy mình vô dụng khi không giúp gì được cho người khác. Cô chưa bước qua tuổi hai mươi lăm. Cô có một cái đầu đầy những câu chuyện, sự tò mò trong đôi mắt, một tình yêu sách sâu sắc, gần như thiêng liêng. Cô có nỗi đau không được nhìn thấy, sự tuyệt vọng thầm lặng khi nhìn những đứa trẻ bơ vơ trong một gia đình có cuộc sống gần chạm đáy xã hội. Trong cô chứa đựng lòng trắc ẩn được mài dũa bởi trí nhớ, một sự đồng cảm giữa người và người với nhau. Nhiều năm sau, cô muốn viết về những người mà cô đã gặp và đi qua họ mỗi ngày: Một cậu bé đói khát. Một người cha xay xỉn và văng tục. Một người mẹ mệt mỏi. Một người phụ nữ mang quá nhiều gánh nặng của cả gia đình và quá ít gánh nặng của riêng mình. Đứa trẻ không muốn gì hơn ngoài việc ngoan, nhưng cứ bị trừng phạt vì những điều không thể nêu tên. Có lẽ : Bởi vì chúng ta đang sống trong thời kỳ mệt mỏi. Bởi vì thế giới này đủ ồn ào để nhấn chìm sự đồng cảm. Lòng tham của một số người làm họ mất đi tính nhân đạo. Sự cứu chuộc thực sự duy nhất trong con người là lòng trắc ẩn. Đằng sau mỗi cánh cửa đóng lại, mỗi bước chân vội vã, mỗi nụ cười căng thẳng, có một câu chuyện, một lời kể có thể khiến trái tim bạn tan nát. Và để nó tan nát trái tim bạn đôi khi lại là câu trả lời duy nhất nhân đạo. Vì bạn không còn cách khác. Hãy cố gắng sống một cuộc đời có ý nghĩa. Hãy tìm kiếm mục đích sống vì tình yêu thương, Hãy tin vào ý chí, vào ý tưởng rằng lựa chọn của bạn định hình tương lai của bạn. Nếu lột bỏ tất cả những ảo tưởng, bạn nhận ra rằng thứ duy nhất có giá trị thực sự là đơn giản, vô minh, lòng tốt của con người. Phải luôn tự nhắc nhở rằng: chúng ta không phải là trung tâm của vũ trụ. Sự tự do thực sự được tìm thấy không phải trong việc chống lại sự vô lý bất công, mà là chấp nhận nó, và lựa chọn sống tử tế. Và đây là lịch sử bí mật của loài chúng ta: Để tìm thấy sự bình yên, bạn phải học cách cười vào trò đùa./.












