top of page

SEARCH RESULTS

Search this site

87 results found with an empty search

  • NGÀY THÁNG TƯƠI ĐẸP.

    Luôn có một phẩm chất tốt đẹp đặc trưng, ​​dễ nhận biết nào đó ở những người rộng lòng với những người xung quanh và luôn muốn giúp đỡ người khác. Ông là một người hiền lành. Ông là một người đàn ông tầm vóc trung bình, vai rộng, nước da vàng hoe, với nhiều đốm tàn nhang nhỏ, như thể có rất nhiều con mắt đang nhìn người đối diện. Lưng ngực ông thẳng khi ngồi. Hình dáng đó đã tiết lộ trái tim trong sáng, phong thái ngay thẳng của ông. Và lời nói với chất giọng trầm ấm của ông chứa đựng những hạt giống quý giá. Một người như vậy sẽ rất may mắn nếu được thân thiết- tôi thầm nghĩ trong lần gặp đầu tiên. Ông đã dành cả 4 mùa trong năm cho công việc vĩ đại nhất. Ông thường ngồi ở thư viện trường từ sáng sớm đến tối muộn cùng các học trò yêu quý của mình học tập và thi cử. Bên ông, không ai được phép thờ ơ với bổn phận của mình.... Nhưng xã hội không như vậy! Chính nhờ tình thế thuận lợi mà phụ nữ vẫn tự tin chia sẻ mọi suy nghĩ và kế hoạch bí mật của mình hơn đàn ông. Cũng từ đây, biết bao nhiêu người tốt đã bị những kẻ xấu xa may mắn hủy hoại. Thế giới này vẫn luôn đầy rẫy những kẻ như thế. Có những người miệng luôn mỉm cười để tạo niềm tin và chị ta có thể che dấu sự lừa dối của mình một cách ngoạn mục. Người khác thì thận trọng gõ chân, thẳng thừng chê bai tất cả, để bằng "tâm hồn chân thành" của mình, anh ta có thể nổi bật giữa những kẻ vô giá trị; Cũng có người thiết lập các mối quan hệ không ngừng nghỉ cho đến khi anh ta chứng minh được rằng: Hãy mạnh dạn phó thác con đường lên thiên đường của mình cho anh ta. Thế là tất cả của cải làm ra sau những năm tháng dài miệt mài vất vả, nhiều người cũng phó thác luôn cho anh ta..... Cuối cùng: Không có người phàm nào mà chúng ta tin tưởng hơn chính mình. Không ai yêu thương chúng ta hơn cha mẹ mình. Anh ta tiết lộ cho chúng ta những tài năng xuất chúng mà chúng ta hầu như không ngờ tới, điều này dĩ nhiên chỉ giúp chúng ta mở rộng tầm mắt. Và: chỉ những người sâu sắc mới có thể hiểu được cách mà Bụt thỉnh thoảng gửi đến cho chúng ta những người thầy!

  • VẠN VẬT QUANH CHÚNG TA

    Tôi vẫn thường bày tỏ lòng biết ơn và sự nhẹ nhõm khi đi ngang một vùng đất, vùng núi đồi hay một cánh rừng nguyên sinh, những nơi vẫn lưu giữ vẻ đẹp thuần chất thiên nhiên. Cảm nhận của tôi về sự vô tận của rừng và đồi núi trái ngược với sự vô thường ngắn ngủi của con người Mảnh đất vững chắc: nơi bàn chân bụi bặm sải bước, nơi một người ngả đầu khi mệt mỏi nơi như thể người ta đang ngồi trong lòng mẹ. Rừng sẽ không cô đơn: khi con người vội nhanh qua mà không để lại dấu hiệu nào, chỉ những thanh gỗ sẫm màu đang mục nát, với ngọn đồi cùng sự im lặng với tiếng vo ve cổ xưa của nó với dãy núi xanh mướt và bầu trời nóng bỏng đẹp như tranh vẽ, Rừng hòa quyện với dòng chảy của con suối róc rách Rừng hòa quyện với luồng không khí đang lưu thông, và rễ cây, đất đá Rừng không thấy cô đơn giữa sự bao la thỏa mãn của thiên nhiên. Tôi nhận ra: ngày nay con người ngày càng rời xa thi ca của thiên nhiên- vì họ đang sống trong một một thế giới của những dải bê tông và cảnh quan được rải nhựa đường, một thế giới của những siêu xa lộ xé toạc vùng hoang dã như người làm vườn nhổ cỏ dại, một thế giới của sự điên cuồng quyền lực được tượng trưng bởi chiếc máy ủi cắt xén chính đất đai và biến những cánh đồng từng nở hoa và sườn đồi xanh tươi thành những mảnh đất trơ luống cày. Con người chỉ nhìn thấy thiên nhiên nhiều nhất là hai hoặc ba tuần mỗi năm qua kính chắn gió của một chiếc xe hơi chạy bon bon 100km/1 giờ trên đường cao tốc bốn làn xe, hay trong những khu cắm trại đông đúc ở một trong những công viên của thành phố, hoặc khu nghi dưỡng được nhân tạo hóa dành cho khách du lịch. Ta có thể mong đợi sự giao hòa nào giữa người với thiên nhiên? Bao nhiêu thiên nhiên được cư dân quan sát giữa những tòa nhà chọc trời ở Sài gòn hay Hà nội? Bao nhiêu thiên nhiên ngay cả giữa những bãi cỏ được cắt tỉa cẩn thận và những con đường bê tông uốn lượn gọn gàng ở các khu ngoại ô của thành phố chúng ta? Những người yêu và ngắm nhìn thiên nhiên có thể vẫn còn, nhưng họ chỉ là một thiểu số đang ngày càng thu hẹp dần. Những người sành điệu thành thị, mắt nhìn chằm chằm vào ánh đèn ne-on và màn hình smart phone sẽ khó bắt được tần sóng âm thanh của những bản nhạc mang bản chất thi ca của thiên nhiên. Họ nghe những âm thanh từ những loài động, thực vật hay côn trùng như một thứ gì đó phi thực tế. Trong thế giới luxury nơi đô thị phồn hoa, họ sẽ thấy mình thật khôn ngoan. Họ sẽ chế giễu những người với gương mặt mặt say mê ngắm nhìn vẻ đẹp của sắc cầu vồng trên bầu trời sau cơn mưa rào. Họ sẽ cười nhếch môi với một người đang nhẹ nhàng quan sát một cánh bướm đong đưa trong vườn hoa đầy màu sắc... Thơ ca được viết bởi chính thiên nhiên là có thật, và sẽ tiếp tục là có thật. Vì nó được xây dựng trên những thực tại đã có từ trước khi con người xuất hiện. Chác chắn nó sẽ trường tồn hơn con người. Trong một hoặc hai giờ: -Chúng ta có thể đi quanh co trong sương mù hoặc dưới ánh nắng mặt trời, hoặc dưới bóng lá dọc theo một trong nhiều con đường mòn vòng quanh giữa những cây gỗ, hoặc băng qua những sườn dốc mọc đầy bụi rậm. -Chúng ta có thể đến một điểm nào đó trên sườn núi, nơi chúng ta có thể dùng bữa trưa trên một hòn đá bằng phẳng bên bụi dương xỉ đã ngự trị ở đó, được che chở với âm nhạc róc rách của làn nước suối trong vắt. -Chúng ta cũng có thể nhìn chằm chằm vào khung cảnh rộng lớn trước mặt của cánh đồng ruộng lúa đang ngả màu nâu vàng báo hiệu vụ mùa thu hoạch sắp đến. -Và biển xanh bao la, và vịnh với làn sóng lăn tăn. -Hoặc leo lên những ngọn tháp cao hai trăm mét cùng những cây cọ, với thân cây màu nâu và những cành cây có lá vươn dài như cánh quạt.... -Ánh mắt, đôi tai chúng ta sẽ dừng nơi: một con chuồn chuồn đang ngủ say, một chú chích chòe con đang tập hót những nốt nhạc ngắn. Một đôi lần chú vội ngưng đột ngột để sửa lại giọng vì chú hót sai tông. một con cá bơi ngược dòng nước của kênh nhỏ, một con bọ nước lướt trên mặt hồ yên tĩnh, một bông hoa nở vàng rực trên đỉnh ngọn một thân cỏ dại khẳng khiu, khô đét ở kẻ tảng đá ven đường, một góc rừng thông dựng thẳng tắp như học sinh đang xếp hàng chào cờ mỗi sáng thứ hai đầu tuần ở sân trường học ... Sự phấn khích trong trẻo, niềm vui rạng rỡ của những chuyến đi bộ đó là chất liệu làm giàu tâm hồn con người. Chúng ta không thể cấm đoán bàn tay khối óc của thiên nhiên bằng mệnh lệnh như phê bình hoặc khiển trách. Chúng ta không thể cấm đoán nhà thơ viết những vần thơ về niềm vui hay nỗi buồn, về tôn giáo hay tình yêu. Điều chúng ta có quyền yêu cầu ở nhà thơ, cũng như tất cả các nhà văn -khi viết về thiên nhiên- là động lực đằng sau tác phẩm của họ phải chân thật; rằng những bài thơ phải dựa trên kinh nghiệm thực tế, quan sát thực tế, cảm xúc thực tế, chứ không phải được rút ra từ việc anh ta đọc các nhà thơ khác hay từ ý tứ của AI. Nhưng: Liệu anh ấy có thể truyền tải được những ấn tượng đến với người đọc hay không? liệu động lực và kỹ năng của anh ấy có ngang bằng nhau hay không? Thông điệp của anh ấy có dễ hiểu và chấp nhận bởi cộng đồng hay không?. . Và các câu hỏi này phải được quyết định khách quan bởi 01 vị trọng tài vĩ đại , /.

  • THÀNH PHỐ CỦA NHỮNG NGÀY BỆNH DỊCH.

    Một thứ gì đó bên trong tôi đã thay đổi vào khoảnh khắc tôi nghe tin 4 người trong gia đình một người chị -tôi quen biết đã lâu- mất vì COVID19. Đặt điện thoại xuống bàn sau cuộc gọi, tôi lẩm bẩm: vậy là mình đang ở giữa thế giới của bệnh dịch thật rồi. Cảm giác không giống như bước vào một khủng hoảng xã hội xa xôi mà tôi đã từng đọc trong nhiều tài liệu lịch sử. Cảm giác như tôi đang bước vào nỗi sợ hãi yên tĩnh của thời gian, nỗi sợ hãi đi nhanh hơn sự thật, nỗi sợ một cuộc sống bình thường bị sụp đổ. Thành phố nhộn nhịp 24/24 nằm về phía nam của dải đất hình chữ S đã đóng cổng. Tôi nhận ra những con đường, những góc phố từ trong mỗi cảnh tượng. Tôi nhận ra sự bất ổn, sự không tin tưởng, sự nhận thức đột ngột rằng cuộc sống có thể nghiêng ngả mà không cần cảnh báo. Thứ đã khiến tôi lo sợ ngay lập tức là mức độ đơn giản của thảm họa. Nó bắt đầu một cách lặng lẽ. Một vài cái chết âm thầm trong bệnh viện. Một vài lời thì thầm. Một vài quan chức khẳng định rằng tất cả đã được kiểm soát. Sự phủ nhận bình tĩnh rất quen thuộc đó làm cho ai nấy đều lo lắng. Khi dịch bệnh lan rộng, các con số về người chết mà cơ quan chức năng của thành phố thông báo có cảm giác đang sai sự thật bị rò rỉ. Điều này tiết lộ một vấn đề mà người dân nghi ngờ: cách nhà chức trách điều hành dịch bệnh. Bởi khủng hoảng không tạo ra bản chất con người mà là phơi bày bản chất thật của họ. Tất cả các Bác sĩ, Y tá,... bước lên tuyến đầu không phải vì họ mong đợi vinh quang mà bởi vì họ chọn lòng trắc ẩn khi nỗi sợ hãi trong lòng mọi người dân ở mức mạnh mẽ nhất. Họ kiệt sức. Tôi hiểu ra rằng, sự kiệt sức đó đã hòa vào xương cốt nhưng không phá tan ý chí họ. Họ là những người đã tìm kiếm sự sống sót, sự tốt đẹp mà không giả vờ rằng nó đơn giản. Họ đã chiến đấu trong sự khao khát với mục đích của nghề nghiệp mà họ đã lựa chọn. Nhiều bác sĩ trẻ, sau khi kết thúc bệnh dịch, đã kể cho tôi nghe: Vào thời điểm đó, anh ấy muốn trốn thoát và trở về với người mình yêu. Nhưng lại phát hiện ra rằng, những đau khổ xung quanh anh ấy sẽ không để anh ấy ngoảnh mặt đi. Khi đối mặt với một điều gì đó lớn hơn bản thân mình, anh ấy không phải là người lạnh lùng. Một siêu năng lực vô hình ngăn cản bước chân rời xa người bệnh, buộc anh phải ở lại bệnh viện với một thể trạng suy kiệt Bệnh dịch cũng cho thấy sự đau khổ tập thể. Nó cho thấy cách một thành phố có thể trở thành tấm gương: bộc lộ sự cô đơn, ích kỷ hay lòng tốt hay niềm hy vọng mong manh nào đó một cách bất ngờ. Nó cho thấy cách con người bám víu vào thói quen ngay cả khi sự thay đổi xung quanh đang diễn ra. Nó cho thấy nỗi đau lan rộng nhanh chóng trước khi một căn bệnh được đặt tên. Những khoảnh khắc đó khiến người ta hiểu: nỗi sợ hãi có thể chia rẽ cộng đồng như thế nào và sự đồng cảm đã rất chậm rãi trở lại khi thế giới bắt đầu chữa lành. Bệnh dịch nói lên cuộc sống đương đại với sự chính xác không ổn định. Nó hiểu rằng, khủng hoảng không chỉ là y tế mà còn là tình cảm, chính trị, tinh thần. Nó hiểu cách thông tin sai lệch sẽ phát triển bên cạnh nỗi sợ. Nó hiểu cách ly định hình lại con người, cách ly phá vỡ một tâm hồn yên tĩnh bên trong họ, và việc khao khát kết nối trở nên cấp thiết hơn bất kỳ phương thuốc nào.  Bệnh dịch có thể rút lui, nhưng nó không bao giờ biến mất. Nó chờ đợi không phải trong bóng hình của thành phố hiện đại, mà là trong góc khuất của lòng người, nơi sự thờ ơ và vô tri với cái chết ở một vài thành phần trong xã hội loài người đang tồn tại. Bệnh dịch đến mang theo một lời cảnh báo, nhưng chúng cũng mang một sự dịu dàng kỳ lạ. Bệnh dịch nhắc nhở chúng ta rằng cuộc chiến dành cho sự tử tế không bao giờ kết thúc, khả năng can đảm của con người cũng vậy. Bệnh dịch vẫn còn căng thẳng vì nó không đơn giản là kể câu chuyện về một căn bệnh. Nó kể câu chuyện về nhân loại vấp ngã nỗi sợ hãi nhưng vẫn chọn trách nhiệm. Điều đó cho thấy rằng ngay cả trong những mùa đen tối nhất, có những người vẫn tiếp tục đi không vì lý do tiền bạc hay vinh quang. Họ vừa là tấm gương vừa là chiếc đèn lồng tỏa sáng, thắp sáng con đường phía trước, nơi mà mỗi người trong chúng ta có thể trở thành sau này./.

  • MÙA LŨ 2025.

    Sau đêm lũ quét, khu vực vùng núi Cây Cà (xã Tuy Phong, tỉnh Lâm Đồng) tan hoang - Ảnh: ĐỨC CƯỜNG -Tuổi trẻ Hãy tưởng tượng: "Một đứa nhỏ với cảm giác thường trực nhiều ngày liền là một cơn đói rỗng gặm nhấm trong bụng." "Một đứa nhỏ nơi cơn mưa dầm dề suốt nhiều ngày, lạnh rét liên tục, trong ngôi nhà đầy bùn đất, với bức tường có thể nhìn xuyên qua. " "Một người đàn ông lưng còng giữa dòng nước lũ, mang theo cả tiếng cười lẫn sự cô đơn trong lời nói, lặn tìm đứa con đã 3 ngày không liên lạc được ." "Một người phụ nữ ngồi trên chỏm mái nhà giữa một biển nước lũ mênh mông, đục ngầu, cuồn cuộn chảy, đứa con nhỏ trên tay, và bố mẹ già bên cạnh với gương mặt và ánh mắt rơi vào tuyệt vọng." "Mẹ bấu víu trên cửa sổ, người cha mù trượt tay chết trong dòng nước lũ; Con gái từ TP.HCM trở về Nha Trang mở cửa thấy cha chết ngập trong bùn đất" (Tuổi trẻ) "Một đứa trẻ lạnh cóng, đói khát..." Mỗi đứa trẻ, mỗi con người... mỗi khoảnh khắc.... Và ở đây, những vết đứt gãy có lẽ sâu hơn nhiều lần: Cuộc sống của người nông dân bị xé toạc giữa dòng sông lũ mở rộng; giữa đồng quê tĩnh lặng đầy gian nan; giữa những cuộc tìm kiếm sự thật và những trò chơi lừa dối. Những người nông dân chân chất buộc phải trở thành những thiên tài luôn có khả năng thích nghi cao trong mọi điều kiện sống khắc nghiệt. Đổi lại, khả năng thích nghi cũng là một lời nguyền: Con người có thể thuộc về khắp nơi nhưng rủi ro không thuộc về nơi nào cả. Những người nông dân đang tồn tại trong môi trường chứa đựng một bi kịch thật tinh tế. Ở đó họ đã sống sót với một cái giá không tả hết bằng bút mực. Những người nông dân dạy chúng ta hiểu về nỗi đau nối tiếp nỗi đau với từng nụ cười nhanh, từng bước chân chông chênh trên con đường dài dằng dặc phía trước mặt. Hình ảnh họ ám ảnh tâm trí chúng ta. Họ ở khắp nơi. Họ đi ngang qua chúng ta hàng ngày. Họ không đòi hỏi. Họ có một trái tim phi thường trong một cơ thể mỏng manh. Họ đang mang trên vai một gánh nặng vượt quá khả năng mà thế giới xung quanh hiếm khi dừng lại để nhìn thấy và cùng cảm nhận. Sự bất công - Sự dịu dàng Sự vĩ đại - Sự yếu đuối Tất cả đó đều ẩn sâu trong linh hồn mỗi con người. Những câu chuyện được kể không phải là xa xỉ. Lắng nghe và chú ý là một hình thức của tình yêu thương, là vũ khí chống lại sự vô tri, thờ ơ. Đừng mang một đôi giày cao gót điệu đà đi giữa những người nông chân đầy bùn đất. Đừng mặc một chiếc váy hay một bộ đồ thời trang sặc sỡ đi giữa những đứa trẻ mặt mũi nhem nhuốc đang bị cuốn theo vòng mưu sinh của gia đình chúng. Hãy làm gì đó để cuộc sống xung quanh của chúng ta tốt đẹp hơn: về văn hóa, về hệ thống giáo dục... Hãy là người bình dị với giọng hát mộc mạc trong tiếng nhạc vui tươi, lạc quan, yêu đời. Hãy là người bình dị thắp ngọn đuốc rực rỡ mang hơi thở của sự gần gũi và đầy tự tin vào bên trong của tâm hồn trẻ thơ. Hãy là người mang ánh sáng đến chuyến hành hương cuối cùng của một ông già... Đi từ cái gốc của vấn đề: Làm thế nào để có được sự thay đổi về cách các thế hệ trong tương lai suy nghĩ về trách nhiệm, công lý, sự đồng cảm, lòng trắc ẩn, đạo đức, luôn yêu thương và tôn trọng nhau?

  • GIA ĐÌNH

    Gia đình là nơi bắt nguồn của tình yêu thương, của sự tái sinh. Không phải gia đình nào cũng có nội hàm giống nhau, có khi nơi đó là địa điểm mà những thiệt hại bắt nguồn. Tôi đã đọc nhiều cuốn tiểu thuyết với nội dung về cuộc sống gia đình ở nhiều thời kỳ xã hội khác nhau. Đằng sau cánh cổng của mỗi ngôi nhà, những câu chuyện ồn ào cũng quan trọng như những câu chuyện bình lặng. Tất cả các gia đình hạnh phúc thường giống nhau; mỗi gia đình bất hạnh thường bất hạnh theo cách riêng của nó. Những cuốn tiểu thuyết mà các tác giả xây dựng ở đó một gia đình hạnh phúc sẽ chất chứa một niềm mê hoặc thuần khiết. Một cuốn tiểu thuyết bao bọc quanh bạn như một làn gió ấm ngọt ngào, nhắc nhở bạn lý do tại sao bạn lại yêu đọc sách ngay từ đầu. Một người phụ nữ trẻ đi xa gia đình của mình một thời gian, xa những ngọn đồi xanh và những nhịp điệu nhẹ nhàng của quê hương. Khi trở về nhà, cô cảm nhận bầu không khí mềm mại, trong vắt, tươi mát, tràn ngập hương thơm. Nơi nhỏ bé này tạo cho cô một tâm thế bình an hơn rất nhiều lần những nơi cô đã đi qua. Có sự kỳ diệu tinh tế trong cuộc sống của mỗi người ở những khung cảnh quen thuộc: nghe và thấy tiếng lá rì rào, nếm được vị sự thoải mái của ngôi nhà. Một buổi chiều mưa, một buổi tối yên tĩnh,... bất kỳ khoảnh khắc nào họ có được đều làm cho họ ghi nhớ rằng: Niềm vui lớn nhất của cuộc sống thường là niềm vui đơn giản nhất. Ngôi nhà như vậy cho họ quãng thời gian trưởng thành được xây dựng bằng những khoảng lặng yên bình, được chia sẻ bởi lòng tốt của các mối quan hệ sâu sắc nhất. Nơi này có thể tôn vinh cả con người hiện tại và con người họ đang trở thành trong tương lai. Lại có những cuốn tiểu thuyết dẫn mời bạn vào một điều gì đó nhiều kịch tính hơn. Một cuốn tiểu thuyết làm người đọc thấu hiểu được: đã có sự chịu đựng ẩn giấu trong những ngày bình thường dưới mái nhà mang màu sắc của 'hạnh phúc đủ đầy". Một người phụ nữ cảm thấy cuộc sống của mình quá nhỏ bé, quá an toàn, quá dễ đoán. Cô ấy đã kết hôn với một người đàn ông tốt bụng, đáng tin cậy. Cô có những đứa con trai và gái dễ thương, cô đã dành tình yêu thương trọn vẹn cho chúng . Cô có một gia đình tròn trịa trong ngôi nhà xinh xắn, một thói quen lặp đi lặp lại hàng ngày, một cuộc sống nhìn từ bên ngoài như thế là quá hạnh phúc. Nhưng người phụ nữ biết mình thật nhạt nhòa và đang dần biến mất trong chính ngôi nhà đó, Cô rất nhiều lần tự hỏi: -Liệu cô có làm lạc mất bản thân mình ở đâu đó trên đường đi? -Nếu cô đòi hỏi và mong muốn nhiều hơn nghĩa vụ và sự cống hiến của mình cho gia đình- nơi cô đang giữ vai trò là người mẹ, người vợ- liệu có ích kỷ quá không?. Nỗi cô đơn có thể tồn tại ngay cả trong mái nhà đủ đầy. Cô khao khát một thứ gì đó khác biệt hơn. Cô không thể kể tên được nó là gì. Trong gia đình này chứa đựng những lời nói nhẹ nhàng nhưng không bao giờ thể hiện được thứ tình cảm thiêng liêng hay đặc biệt nào; những lời nói ấm áp nhưng không bao giờ mang âm hưởng điệu đà hay lãng mạn nào. Cuộc sống của cô mặc dù thoải mái nhưng dường như vô trùng về cảm xúc. Cuộc sống nội tâm như vậy kéo dài ở nơi mà con người luôn cố gắng theo đuổi vẻ hạnh phúc bề ngoài thường sẽ dẫn đến sự đổ vỡ. Một mối tình bi kịch đã bùng nổ giữa người phụ nữ trẻ và một người đàn ông khác.  Sự lạ lẫm choáng ngợp ngay lập tức có sức thu hút mãnh liệt. Một lực lượng siêu tự nhiên vô hình quét sạch mọi công ước xã hội và sự thận trọng trong từng cá nhân. Họ đầu hàng cuộc hôn nhân được xây dựng bằng công thức gần giống với nhà tù mà họ đang sở hữu. Cuối cùng cô buộc phải thú tội với gia đình. Cô từ bỏ chồng và con trai, con gái nhỏ để ở bên người tình mới. Nhưng cuộc đời hiếm khi có thể suy đoán được kết quả chính xác như của các phép tính cộng trừ nhân chia trong Toán học, càng không thể nào biết được phương hay chiều của các vật chất trong môi trường của chúng như trong Vật lý học; không biết sản phẩm thu được từ các phản ứng giữa các vật chất như trong Hóa học ... Sự tự do mà người phụ nữ vừa tìm kiếm được lại chứng minh cho một nhà tù kiểu mới khác. Xã hội, nơi có nhiều người đã từng yêu mến cô, giờ đây xa lánh cô. Người tình mới, dù yêu sâu đậm, vẫn là một phần của thế giới đó và không thể hiểu trọn vẹn sự lẻ loi của cô. Bị mắc kẹt giữa tình yêu cô dành cho người đàn ông đến sau và tội lỗi đau đớn khi bỏ rơi con cái, niềm đam mê của cô trở thành sự ghen tuông nhiều hoang tưởng. Cô ngày càng tuyệt vọng, xem mỗi hành động của người chồng mới như một sự phản bội. Suy nghĩ của cô đã ăn mòn, thu hẹp và làm giới hạn bớt các mối quan hệ xã hội của họ. Cuộc sống của họ chìm trong các cuộc cãi vã diễn ra hàng ngày, hàng ngày...không hồi kết. Một trong những kết luận nổi tiếng nhất trong tất cả các nền văn học về ngoại tình là cuộc khám phá sâu sắc về nền tảng hình thành tính cách, lối sống và suy nghĩ của con người. Điều gì sẽ xảy ra khi chúng ta xây dựng toàn bộ sự tồn tại của mình trên một niềm đam mê duy nhất: chiều chuộng trái tim và chạy theo tình cảm của chính cá nhân mình? Điều gì xảy ra khi chúng ta phản đối, trách móc ngược lại gia đình và xã hội: rằng chính bối cảnh mang cho chúng ta niềm bất hạnh? Điều gì có thể giúp những người trưởng thành tìm thấy ý nghĩa, niềm tin và sự kết nối trong một thế giới phức tạp và luôn thay đổi? Những nhà văn đã viết nên những kiệt tác về việc tìm kiếm tình yêu và những hình thức khác nhau mà nó có: Tình yêu hủy hoại Tình yêu xây dựng. Tình yêu là lối thoát, là ích kỷ Tình yêu là sự cam kết, là giàu lòng vị tha. .. Cuối cùng: Hạnh phúc gia đình thực sự không được tìm thấy trong sự theo đuổi ham muốn cá nhân nhiều kịch tính hay vẻ hào nhoáng bề ngoài. Hạnh phúc gia đình thật sự có được dựa trên một nền tảng đạo đức trong bầu không khí gia đình yên tĩnh, nơi mọi người cùng làm việc, cùng gánh vác khó khăn, cùng nhau xây dựng, cùng nhau kết nối một cuộc sống sâu sắc và chân thật./.

  • MỘT LỰA CHỌN

    Mỗi lần nghĩ về xóm nhỏ đó, cô lại nghĩ về điều này: Rằng cơn đói của một đứa trẻ còn khẩn cấp hơn các bài phát biểu của quốc hội. Rằng người nghèo không nên được thương xót từ xa, mà phải được hiểu từ bên trong. Thế giới không quay sang nhìn họ, cô đang nhìn cả thế giới xung quanh. Và cô đã ghi nhớ nó. Vào thời điểm đó, nỗi buồn lớn nhất trong cô không phải là lao động vất vả, không phài thiếu thốn vật chất. Nó là một thứ gì đó vô hình. Không ai nhìn thấy những câu chuyện nhảy múa trong đầu cô, ngọn lửa đang bùng cháy trong tim cô. Cô cảm thấy mình vô dụng khi không giúp gì được cho người khác. Cô chưa bước qua tuổi hai mươi lăm. Cô có một cái đầu đầy những câu chuyện, sự tò mò trong đôi mắt, một tình yêu sách sâu sắc, gần như thiêng liêng. Cô có nỗi đau không được nhìn thấy, sự tuyệt vọng thầm lặng khi nhìn những đứa trẻ bơ vơ trong một gia đình có cuộc sống gần chạm đáy xã hội. Trong cô chứa đựng lòng trắc ẩn được mài dũa bởi trí nhớ, một sự đồng cảm giữa người và người với nhau. Nhiều năm sau, cô muốn viết về những người mà cô đã gặp và đi qua họ mỗi ngày: Một cậu bé đói khát. Một người cha xay xỉn và văng tục. Một người mẹ mệt mỏi. Một người phụ nữ mang quá nhiều gánh nặng của cả gia đình và quá ít gánh nặng của riêng mình. Đứa trẻ không muốn gì hơn ngoài việc ngoan, nhưng cứ bị trừng phạt vì những điều không thể nêu tên. Có lẽ : Bởi vì chúng ta đang sống trong thời kỳ mệt mỏi. Bởi vì thế giới này đủ ồn ào để nhấn chìm sự đồng cảm. Lòng tham của một số người làm họ mất đi tính nhân đạo. Sự cứu chuộc thực sự duy nhất trong con người là lòng trắc ẩn. Đằng sau mỗi cánh cửa đóng lại, mỗi bước chân vội vã, mỗi nụ cười căng thẳng, có một câu chuyện, một lời kể có thể khiến trái tim bạn tan nát. Và để nó tan nát trái tim bạn đôi khi lại là câu trả lời duy nhất nhân đạo. Vì bạn không còn cách khác. Hãy cố gắng sống một cuộc đời có ý nghĩa. Hãy tìm kiếm mục đích sống vì tình yêu thương, Hãy tin vào ý chí, vào ý tưởng rằng lựa chọn của bạn định hình tương lai của bạn. Nếu lột bỏ tất cả những ảo tưởng, bạn nhận ra rằng thứ duy nhất có giá trị thực sự là đơn giản, vô minh, lòng tốt của con người. Phải luôn tự nhắc nhở rằng: chúng ta không phải là trung tâm của vũ trụ. Sự tự do thực sự được tìm thấy không phải trong việc chống lại sự vô lý bất công, mà là chấp nhận nó, và lựa chọn sống tử tế. Và đây là lịch sử bí mật của loài chúng ta: Để tìm thấy sự bình yên, bạn phải học cách cười vào trò đùa./.

  • ĐÀ LẠT

    Đà Lạt là một nơi nghỉ ngơi tuyệt vời. Ngoài những khách sạn sang trọng ngay trung tâm thành phố hay bên đồi thông, hoặc quanh một hố nước lớn,, ; còn có những homestay nhỏ nằm ở vùng đồi thấp ven thành phố. Ở những vùng ngoại ô, ngồi trong nhà có thể ngắm mây bay và nghe lá thông khe khẽ rì rào hoặc ngắm những hàng dương lởm chởm, không đồng đều, nhìn từ xa trông như những chiếc lược răng cưa. Tất cả tạo nên một khung cảnh dễ chịu và tươi mát. Nhưng, trừ khi bạn muốn sống trên một đồng bằng rộng lớn, và trừ khi bạn muốn sống một cuộc đời không có khả năng leo đồi, hay leo bất cứ thứ gì ngoài cầu thang, bạn sẽ khó mà chấp nhận nơi này như là nơi cư trú dài hạn. Với Đà lạt, trong cái mát mẻ của buổi chiều, hay đúng hơn là trong cái nóng dịu nhẹ của ban ngày mùa hè, tôi dừng chân tại Nhà thờ lớn ở Đà Lạt, nơi nhiều bà cụ và vài chú chó đang trầm ngâm suy tư. Về độ sạch sẽ, nền đá của nhà thờ và mặt đường không có gì khác biệt. Nếu bạn muốn biết tất cả về kiến ​​trúc của nhà thờ này, hay bất kỳ nhà thờ nào khác, về niên đại, kích thước, nguồn tài trợ và lịch sử của nó, thì chẳng phải điều đó đã được ghi trong Sách hướng dẫn du lịch của thành phố này rồi sao?. Và mong bạn đừng chỉ dừng ở việc đọc nó ở đó, hãy đi đến đó , như tôi đã từng! Trong những ngày ở đây, vợ chồng tôi đã thả bộ qua những ngọn đồi lớn nhỏ, có nơi mang một nỗi u ám buồn bã. Tôi cũng đi qua một con dốc phủ đầy những vườn dâu. Những ngôi nhà nhỏ lơ lửng giữa không trung, với rừng thông lớn được nhìn thấy qua những tòa tháp mở sáng của nhà thờ. Trên cao, mấy đám mây trôi chậm rãi. Có những lâu đài đổ nát nằm cheo leo trên cao; có những ngôi nhà nằm rải rác trong chân núi. Đó là khung cảnh như trong truyện cổ tích. Độ cao của những con dốc cũng làm cho các tòa nhà trông rất nhỏ bé, đến nỗi chúng có tất cả sự quyến rũ của những mô hình thanh lịch; màu trắng quá mức của chúng, tương phản với những tảng đá nâu, hoặc màu xanh lá cây sẫm, sâu, xỉn màu, nặng nề bên lối dẫn vào các ngôi biệt thự, có kích thước nhỏ bé. Bước đi chậm chạp thong thả của những người đàn ông và phụ nữ trên các con dốc tạo nên một bức tranh quyến rũ. Vào buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống, cả thành phố phơi mình dưới ánh nắng mặt trời. Đường phố tuy cũ kỹ và rất hẹp, nhưng khá sạch sẽ, được che mát bởi những mái hiên trải dài từ nhà này sang nhà khác. Những món đồ rực rỡ: khăn tay, áo choàng, khăn choàng ...; những món đồ cổ, khung gỗ chạm khắc cổ, ghế cũ, bàn cũ...; cả những bức chân dung vẽ nguệch ngoạc, được bày bán bên dưới,mái hiên nhà trông thật cổ kính. Tất cả những điều này càng nổi bật hơn nữa khi ta thoáng thấy, qua cánh cổng gỉ sét hé mở, những khoảng sân yên tĩnh, buồn ngủ. Phía bên trong sân là ngôi nhà cổ kính uy nghiêm, im ắng (như nấm mồ hahhaha) . Tất cả trông rất giống một trong những mô tả của truyện Nghìn lẻ một đêm. Hãy nói về cảm giác của những người đang sống và làm việc ở thành phố lớn (TPHCM), nơi có những con đường nhựa nóng như thiêu đốt, bỏng rát và ngột ngạt lọt thỏm giữa những ngôi nhà, cao và rộng đông đúc. Trong các con hẻm, có những khu nhà cũ kỹ mục ruỗng, chắp vá chằng chịt, nguời đi dường dường như nhì thấy cả các con ve bên trong căn gác xép nhỏ đang bò ra ngoài cửa sổ. Người ta phơi quần áo trên những cây sào, ở trần trùng trục, thở hổn hển trên vỉa hè...Trạng thái của bạn ở những thời điểm không may mắn đó như thể rằng đang rơi xuống từ những đám mây! Và nỗi mong muốn đến Đà lạt sẽ hiện diên ngay trong đầu họ!

  • CAO NGUYÊN LÂM VIÊN

    Vùng cao nguyên Lâm viên có phần lớn diện tích là rừng thông. Địa hình đồi núi gồ ghề với sự phân chia giữa các ngọn đồi khá rõ ràng và đấy ấn tượng- nó không phải là vùng núi non hiểm trở. Có những hồ nước giữa các thung lũng nhỏ- nơi mà một người lạ có thể đi dọc qua nó mà không hề hay biết. Những ngọn đồi nhấp nhô của vùng cao nguyên này mang một vẻ gần gũi và đáng yêu đặc biệt. Đối với tôi, nó thật kỳ diệu, huyền bí và luôn chứa đựng điều mới mẻ! Khi lái xe qua vùng đất này, dù là về phía đông hay phía tây, bạn sẽ luôn cảm nhận như mình đang đi lên cao dần theo những con dốc thoai thoả. Và rồi bạn sẽ bắt gặp nhiều điểm nghỉ ngơi khá bằng phẳng ở giữa, nối tiếp nhau dài và yên tĩnh. Ở đó bạn sẽ ngạc nhiên, vì kìa, trước mặt bạn và bên dưới bạn là những nóc nhà nhấp nhô bao quanh bởi những ngọn đồi. Những vùng đất thấp thường được uốn nắn thành những thung lũng tròn trịa tuyệt đẹp. Có thể bắt găp những khoảng đất bằng phẳng và nó lại chất chứa một vẻ đẹp hiếm có, khiến đôi mắt chúng ta say mê. Đôi khi, vùng thung lũng thấp này trải dài hàng chục km trước khi dãy núi tiếp theo nhô lên. Quang cảnh với không gian rộng lớn đó khiến đôi mắt bạn trở nên thư thái ngắm nhìn; còn bạn thì nhỏ bé như một cái cốc trên sườn đồi. Khi lên đến đỉnh đồi, niềm vui thật xúc động: những sườn dốc được phủ đầy hoa, rừng cây xen kẽ với những cánh đồng rau. Khoảng cách đồi và thung lũng tạo nên một cảnh quan đa dạng tươi đẹp. Ở khắp mọi nơi, bạn đều thấy sự giao thoa giữa bờ rừng thông tự nhiên gần gũi, mềm mại mà không thể xuyên thủng. Lá kim của những cây thông tỏa sáng dưới ánh mặt trời. Chúng thon gọn hoàn hảo và hoàn thiện ở mọi điểm: sạch sẽ, khô ráo, thân cây thì có nhựa. Đất đai của vùng này rất phì nhiêu. Cà phê, bơ, dâu, táo, hồng, rau củ quả... mang đến cho người nông dân những mùa màng bội thu. Khoai tây cũng cho họ năng suất rất tốt, và một phần lớn diện tích của vùng cao nguyên này có nguồn gỗ dồi dào. Một điều khiến cao nguyên Lâm viên này khác biệt so với các vùng khác đó là những hồ nước tuyệt đẹp. Chúng nằm rải rác giữa các ngọn đồi, Từ mỗi đỉnh đồi, bạn đều thấy chúng lấp lánh và rực rỡ dưới ánh nắng, cứ như thể chúng là những tấm gương băng hà cũ kỹ đã vỡ tan thành những mảnh sáng lấp lánh, Mỗi hồ, ao, dù lớn hay nhỏ, đều là một thế giới riêng. Bạn gần như có thể tin rằng mặt trăng soi xuống mỗi ao, hồ... với một vẻ đẹp khác nhau, rằng gió nam thổi qua mỗi ao mang một hương thơm đặc biệt; và mỗi ao đều mang một vẻ đẹp riêng không giống nhau. Đồi nối tiếp đồi, dãy núi tròn nối tiếp dãy núi tròn hoặc dài, nó sẽ thấp dần khi tiến gần về hướng nước mặn, tăng dần độ cao cho hướng ngược lại cho đến khi tạo thành đấu trường hoang dã với những đỉnh núi xanh mà phần lớn là rừng thông. Hãy đặt chân đến vùng đồi núi này ít nhât một lần trong đời để nhìn thấy nụ cười của những ngọn đồi trong nắng sớm hay vào buổi chiều tà, lắng nghe tiếng rì rào hay tiếng hát du dương của rặng thông hai bên lối đi và triền các con dốc. Bạn sẽ lại thì thầm: "Ôi ta lỡ yêu nơi này rồi đó!"

  • HẺM NHỎ YÊN BÌNH.

    Họ đã kết hôn như vậy; và không ai trong hai người họ hối hận về điều đó. Người đàn ông có một cửa hàng bán trái cây ở cuối con hẻm nhỏ. Anh được hàng xóm xem là một ông chồng hiền hòa, chung thủy; trong khi cô vợ luôn có nụ cười vui vẻ, quyến rũ mà người ta có thể tưởng tượng ra dù có nhắm mắt lại. Cô thường cất cao giọng hát mỗi khi rảnh rỗi. Cô còn biết những điệu nhảy đẹp dancesport của giới trẻ - đặc biệt là khiêu vũ. Khi cô chưa kết hôn, cô bước đi nhẹ nhàng như một con mèo ngoan hiền. Giờ đây, khi đã có một gia đình hạnh phúc, cô hầu như không phải bước đi, mà cô như chạy, rất nhanh. "Dù sao thì, cô ấy cũng rất hữu ích trong cửa hàng". Những ngày đầu sau đám cưới, những người hàng xóm vẫn thường nói về cô như vậy. Người bán trái cây vẫn quen bày hoa quả ra sạp mỗi buổi sáng sớm. Anh ta thường để chúng trong những chiếc giỏ xấu xí, sờn rách mà anh ta đã mua về. Nhưng vợ anh ta đã thay đổi tất cả. Cô ấy có những quan niệm riêng về cách trang trí cửa hàng. Chồng cô ấy không thấy cách sắp xếp hoa quả ảnh hưởng đến khẩu vị của khách hàng, n6n vẫn để cô ấy làm những gì cô ấy muốn. Vì vậy, cô ấy đã nghĩ ra những cách xếp tương phản tuyệt vời giữa màu cam vàng và nho tím. Cô có kiểu xếp táo thành những kim tự tháp rực rỡ. Cửa hàng trở thành một trong những điểm tham quan của những những ngườ đi bộ vào hừng đông hay lúc chiều tà. Và rồi mọi người từ những con hẻm khác cũng đến để xem nó. Công việc kinh doanh của người bán trái cây tăng gấp đô. Anh ta phải thừa nhận rằng vợ mình không chỉ là một người bạn đồng hành rất thú vị mà còn là một nữ doanh nhân rất giỏi. Đúng lúc ấy, cặp vợ chồng hạnh phúc này cho chào đời một cậu con trai. Cậu bé sở hữu đôi mắt giống mẹ; cười thay vì khóc khi mới chào đời. Cậu bé đã biết nhảy trước khi biết đi, mặc dù khó có thể diễn tả được tại sao cậu bé lại làm được điều đó. Cậu bé được đặt tên là Pí-po Người bán trái cây rất tự hào về đứa con trai này của mình, mẹ anh cũng vô cùng yêu quý đứa cháu nội. “Khi nào nó đủ lớn,” bà nói, “ta sẽ may cho nó một bộ đồ đủ màu sắc của các loại trái cây trong cửa hàng. Bởi vì nếu không có trái cây thì đã không có Pí-po.” Vào ngày thôi nôi của Pí-po, bà Nội đã may cho cậu một bộ đồ tuyệt đẹp làm từ những mảnh vải hình thoi màu đỏ và tím, xanh lá cây và cam. Ngày tháng trôi qua, bà nội cậu bé qua đời. Cậu bé lớn lên, thông minh, hài hước và học giỏi. Vợ chồng người bán trái cây vẫn cất giữ giúp con trai chiếc áo 'bảy sắc cầu vồng" huyền thoại. Cửa hàng trái cây vẫn được trưng bày đẹp đẽ và bắt mắt. Lượng khách hàng vẫn giữ ổn định, không giảm. Cô vợ tóc đã hoa râm, thỉnh thoảng vẫn nhảy theo một điệu vui nhạc vui nào đó. Con hẻm nhỏ với những con người chân chất luôn giữ được sự yên bình ẩn trong lòng một thành phố ồn ào vội vã./.

  • SÁCH CŨ

    "Những cuốn sách cũ sẽ chẳng có giá trị gì khi đem đi bán"- Má tôi bảo vậy. Hồi nhỏ, nhà tôi có một nơi như kho sách. Kho sách vì nó lộn xộn không được xếp gọn gàng lên kệ. Những quyển sách đã cũ đủ thể loại , một số được xếp vào văn hóa phản động. Vì khó khăn nên có nhiều món đồ đã phải đội nón ra đi, riêng sách thì má tôi bảo vậy. Trong cái góc mạng nhện đáng kính này, những quyển sách bị từ chối bởi thời cuộc, lại mang một ý nghĩa thú vị. Có những quyển mang giá trị văn học, nhiều quyển đã được truyền lại qua hàng loạt bàn tay đam mê đọc Chữ ký nghuệch ngoạc của nhiều vị tiền bối được nhìn thấy bằng mực phai màu trên một số trang; có những chữ viết tắt không dịch nghĩa được, có lẽ "muốn che giấu những chân lý và trí tuệ sâu sắc"!!!!. Thế giới tốt đẹp hơn vì điều đó! Một vài cuốn sách khổ lớn, nhiều cuốn với chữ nhỏ, dày. Những cuốn khác cũng cổ kính không kém, kích thước nhỏ nhắn để bỏ trong túi áo Tất cả đều sẫm màu nâu đen, dễ rách. Những tập sách nhỏ cũ gây ấn tượng với tôi theo kiểu: chúng được chuẩn bị để cho ra những tập sách rất lớn và không may đã bị ngưng lại . Ngày đó, miền trung Trung bộ có mùa đông rõ rệt. Mưa kéo dài kèm theo lũ lụt lạnh, ẩm ướt. Hiện nay thời tiết thay đổi nhiều rồi, nắng nóng và hanh khô hơn. Tôi thường vùi mình giữa những cuốn sách đáng kính hầu tìm kiếm một "viên ngọc bất diệt" nào đó. Các tác phẩm từ trí tuệ của bao nhiêu tác giả được viết một cách nghiêm túc, có thể đã từng nồng cháy vào một thời điểm nào đó trước đây. Theo thời gian đã nguội dần, trở nên băng giá. Với tôi, cứ như thể tôi đã tìm thấy được mảnh gương chiếu rọi được bức tranh tả tơi ẩn chứa giữa những trang giấy thô sẫm màu của những thập niên nhiều nỗi buồn hơn niềm vui đã qua. Một cuốn sách bìa cứng luôn có sức hấp dẫn và đọng lại trong tôi một sự tôn kính kỳ lạ. Tôi thường trốn vào chăn hay ra ngoài bếp để đọc vì đó là những quyển sách cấm không được mang ra phía trước nhà. Tôi vẽ hôm nay với buổi trưa sắp bước vào thu dịu mát, nhớ con mèo mướp pha vài chỗ màu vàng. Văn học vẫn là văn học mãi mãi. Những tia nắng lại đến vào một buổi sớm mai chiếu rọi từ chân trời phía Đông. Ánh sáng vàng rực rỡ hơn bởi những mảng tối tương phản vào thời khắc bình minh. Nắng phủ lên đỉnh đồi, những con đường trong rừng, cả bầu trời rực rỡ trên đầu chúng ta!

  • "VIẾT CHO CON TRONG NHỮNG NGÀY KHÓ KHĂN"

    Tựa bài này không phải tôi đặt vào hôm nay, mà trong 1 trang cũ tôi lưu trên Google drive. Nó hơn 10 năm. Tôi cũng không còn nhớ ngữ cảnh khi tôi viết những dòng này. Với cái tính trong lòng có đầy một bồ chuyện để kể mà không dễ để gặp gì nói đó. May mà vẫn có những trang giấy trắng cho tôi trút vào đó mớ tâm sự của mình.

  • KHU PHỐ BÌNH YÊN

    Cửa hàng mới được sơn phết màu xanh lá cây và vàng rực rỡ, là điểm nhấn nổi bật nhất trong thị trấn. Nó có hai tủ trưng bày bằng kính tấm nguyên khối - hàng hóa bên trong được dán nhãn với những câu chuyện quảng cáo giảm giá. Trên toàn bộ chiều rộng của mặt tiền "đồ sộ", tấm biển này xuất hiện: CỬA HÀNG TẠP HÓA. DỪNG LẠI! NHÌN! LẮNG NGHE! CƠ HỘI VÀNG! MƯỜI PHẦN TRĂM ĐƯỢC MIỄN TRỪ ĐỂ NHẬN TIỀN MẶT!!! Con người dễ bị dụ dỗ bởi những mồi nhử đơn giản như vậy. Chính điều mới mẻ này mới thu hút sự chú ý và lấp đầy đôi tai. Việc giảm giá không thu hút được khách hàng. Với gu thẩm mỹ phương Đông, anh ta đã sắp xếp một cửa sổ trưng bày mới lạ nhưng vô ích. Đôi chân buồn, anh ta thong thả bước ra phố. Cửa hàng của anh ta lúc đó đang vắng khách. Anh trầm ngâm nhìn thật lâu, chăm chú vào vị trí của đối thủ cạnh tranh bên kia đường. Có điều gì đó ở tấm biển hiệu dường như khiến anh bối rối và suy nghĩ. Anh lắc đầu. Rồi anh ta lùi lại và nhìn kỹ cửa hàng của mình, với dòng chữ khiêm tốn: “Cửa hàng tạp hóa. ” Khuôn mặt điềm tĩnh của anh bỗng sáng bừng lên; và đêm đó giấc ngủ của anh ta bị rút ngắn bởi một giờ dành cho việc tra cứu Google và cầu nguyện cho sự may mắn. Chẳng phải các thầy cô đã bảo anh ta hãy tìm đến niềm tin không hữu hình khi gặp bế tắc và thử thách sao? Họ không đến đây để khuyên bảo anh ta, nhưng anh ta có một manh mối. Sáng hôm sau, anh thức dậy với quần áo chỉnh tề và sức lực dồi dào. Suốt ngày hôm đó, khi công việc cho phép, anh miệt mài vẽ một tấm biển bạt, tự tay viết chữ bằng cọ và mực tàu, miệng mỉm cười mãn nguyện. Anh ấy, cuối cùng, tìm thấy một quy tắc, đã giương cao một lá cờ chiến thắng!!!!!! Anh ấy, cuối cùng, đã làm một điều phi thường, đột phá, được thể hiện một cách sống động ở một thị trấn nhỏ, nơi con người, cỏ cây, những câu chuyện hàng ngày đều thô sơ, đơn thuần.

Subscribe here to get my latest posts

© 2035 by The Book Lover. Powered and secured by Wix

  • Facebook
  • Twitter
bottom of page